“Cái gì?” Lục lão gia mở to hai mắt nhìn con gái mình.
Nàng nhìn vào mắt phụ thân, nghiêm túc nói từng từ từng chữ: “Cha, con đồng ý gả cho Mã công tử”
Mã Thái Thú thấy sự thức thời, có khí chất và sự trầm ổn không đúng tuổi của cô nương trẻ tuổi này, trong lòng có ba phần hảo cảm. Ông ta hài lòng gật đầu, vuốt bộ râu dài và nói:
“Nếu đã như vậy, hôm nay liền đem mấy chuyện nạp thái, vấn danh, chọn ngày cùng hoàn thành đi.
Kết hôn vốn là chuyện lớn, Lục lão gia định nói thì Lục Trân đã kéo ống tay ông, ông ấy nhìn con gái một cái, lại thở dài một tiếng.
Ngày kết hôn được ấn định ba ngày sau, tiễn Mã Thái thú đi, ông nặng nề ngồi trên ghế mà nhìn con gái, nói: “con thật sự muốn gả cho Mã Văn Tài? Con có biết chuyện hắn và Chúc tiểu thư không.”
Lục Trăn quay đầu lại, đột nhiên nói: “Cha, Cha có biết năm con 10 tuổi khi thả đèn con đã ước nguyện điều gì không?”
Lão Lục bối rối nhìn con gái, trong mắt cô lóe lên ánh sáng lâp lánh rồi nhẹ nhàng nói: “Điều con muốn chính là sau này được ở bên huynh ấy”.
Trên mặt Lục Trăn hiện lên ý cười, “Lúc đó con thậm chí còn không biết tên hắn là gì, sau mới biết hắn chính là công tử nhà Mã Thái Thủ, môn không đăng hộ không đối, trong lòng con vẫn luôn nhắc nhở bản thân phải quên ý định này đi, chỉ cần đứng xa xa nhìn hắn thôi là đủ rồi.”
Lục lão gia hơi lắc đầu thở dài: “Nhưng hắn ốm đau đã suốt chín ngày, con gả qua đó, ta chỉ sợ…”
Lục Trăn biết phụ thân lo lắng, nàng kéo tay phụ thân làm nũng: “Con biết cha lo lắng cho con, bên ngoài cũng không ít người nói những lời khó nghe về hắn. Con không biết liệu hắn có giống với những lời đồn đãi bên ngoài hay không, thậm chí bây giò cũng không biết bệnh tình hắn như thế nào, còn có thể cố thêm mấy ngày…”.
Nghĩ đến chính mình đến bệnh tình của hắn ra sao cũng không biết, thanh âm của nàng có chút nghẹn ngào.
“Nghe nói hắn bị bệnh, lòng con cực kỳ lo lắng, nhưng con cũng không có biện pháp nào. Hiện tại ông trời phù hộ cho nguyện vọng của con thành hiện thực, con thích hắn, không quan trọng hắn còn sống được mấy ngày, con đều nguyện ý gả cho hắn, chiếu cố hắn.”
Lục lão gia đau lòng cho nữ nhi, thở dài nói: “Tuy nói như thế, nhưng hôn sự vội vàng, cha chỉ sợ người thiệt thòi là con!”
Lục Trăn nghĩ nghĩ, mím môi, nhìn chăm chú vào phụ thân, giọng điệu bình tĩnh: “Người khác cảm thấy con gả qua đấy là xung hỉ, cha và Mã Thái Thủ hẳn là cũng nghĩ như thế. Nhưng con từ trước đến nay vẫn luôn thích hắn, hiện tại con có thể gả cho hắn, nếu nhờ vậy mà bệnh tình hắn tốt lên chẳng phải là chuyện vui nhân đôi hay sao.”
Lục lão gia nâng chung trà lên, dùng nắp gạt lá trà, im lặng không nói gì.
Lục Trăn biết phụ thân đã bị lời nói của mình tác động, lại tiếp tục nói:
“Cha, không phải là người vẫn luôn cảm thấy kỳ quái vì sao phố Chu Tước không có gì đẹp nhưng con vẫn thường đi dạo ở đó sao. Đó là bởi vì lúc hắn đi luyện võ trường chắc chắn sẽ đi qua đó, chỉ cần nhìn thấy hắn thôi là trong lòng con cực kỳ vui vẻ. Cha, chính người cũng nói tính tình con bướng bỉnh từ bé, lúc đã quyết định gì rồi thì chín con trâu cũng kéo không được.”
Nàng nhìn mắt cha mang theo ánh lệ, mũi nàng cũng ê ẩm theo, ngữ khí lại vô cùng kiên định: “Con sẽ không hối hận.”