Hoàng Hậu Trọng Sinh: Sủng Ái Thành Đoàn

Chương 4: Trọng Sinh

Nam tử đang ôm nàng kia chính là bộ dáng của Sở Nghiêu lúc còn trẻ.

Hắn là đệ nhất mỹ nam tử của Khải Quốc, cho dù có so sánh với bốn nước, thì tướng mạo của hắn cũng thuộc hàng đỉnh, không ai sánh bằng.

Nào có giống với bộ dạng xấu xí bị tàn phá mà nàng đã thấy được trước khi chết kia chứ!

Tần Mạn Kiều há to miệng, nàng muốn kêu tên của hắn, nhưng mà giây sau, nam tử đang ôm nàng đã đẩy nàng vào trong một cái ôm khác.

Nàng còn chưa kịp bình tĩnh lại, thì nam nhân kia đã dứt khoát đứng lên, giọng điệu lạnh lẽo tới mức dọa người: “Nàng không cần lấy cái chết ra để thể hiện sự chán ghét và quyết tâm muốn vứt bỏ cô của mình như vậy. Nếu như nàng đã không tình nguyện, vậy thì xem như hôn ước giữa hai ta chỉ tới đây thôi."

Hắn phất tay áo, hai ba bước đã đi tới bên cạnh tuấn mã, nhảy người phóng lên lưng ngựa.

Lúc này Tần Mạn Kiều mới lấy lại tinh thần. Giọng nói quen thuộc kia, cùng với bóng dáng đang sống sờ sờ này khiến cho nàng ý thức được có chỗ nào đó lạ lùng.

Nàng đột nhiên quay đầu nhìn lại, người đang ôm nàng kia chính là thị tỳ thϊếp thân Phúc Hỉ của nàng.

Nhưng Phúc Hỉ đã chết rồi mà?

“Tiểu thư, sao người lại ngốc như vậy chứ? Xe ngựa chạy nhanh như thế, người cứ lại cứ nhảy xuống như vậy. Nếu như không phải Thái tử điện hạ kịp thời chạy đến đỡ người thì…”

“Bây giờ là năm nào?”

Tiếng nói của Phúc Hỉ lập tức ngừng lại, vẻ mặt kinh hoảng nhìn Tần Mạn Kiều: “Tiểu, tiểu thư, có phải là người khó chịu chỗ nào hay không?”

“Mau nói cho ta biết bây giờ là năm nào?”

“Khải Quốc, năm thứ mười bốn, ngày mùng sáu tháng mười.”

Năm thứ mười bốn, tiên đế còn tại vị, Sở Nghiêu vừa được lập làm Thái tử không bao lâu!

Nàng sống lại rồi!

Ngày này, phụ thân hạ lệnh đưa nàng đến Kinh Nguyệt Am trên núi Long Vân.

Sở Nghiêu muốn đưa nàng về Đông Cung, nàng không muốn, cảm thấy mình bị phụ thân đưa tới Kinh Nguyệt Am đều là do Sở Nghiêu mà ra.

Trong cơn tức giận, nàng dùng cái chết để bày tỏ ý chỉ ngay trước mặt Sở Nghiêu và thuộc hạ của hắn.

Cho thấy: Cho dù nàng có chết, thì cũng sẽ không đi cùng hắn.

Thế rồi liền nhảy ra khỏi xe ngựa, sau đó được Sở Nghiêu đón được.

Nhưng mà, kiếp trước hắn chưa bao giờ nhắc đến chuyện giải trừ hôn ước. Coi như nàng có làm ầm ĩ hay giày vò như thế nào đi nữa, thì hắn cũng chưa từng buông tay nàng.

Vậy mà vừa rồi hắn lại nói hôn ước giữa hắn và nàng đến đây thôi...

Không!

Sao có thể chỉ đến đây thôi được!

Một đời này, đổi lại là nàng sẽ bảo vệ hắn, đổi lại là nàng theo đuổi hắn!

Nàng nguyện ý dùng cả đời này để sám hối chuộc tôi, dù cho cả đời này hắn không muốn tiếp tục quay đầu nhìn nàng nữa.

Tần Mạn Kiều nghiêng ngã lảo đảo đứng lên, nàng nhìn theo bóng lưng đã dần đi xa, lệ rơi đầy mặt mà la lên: “Sở Nghiêu…”

Nàng nhấc váy lên, chạy đuổi theo bóng lưng của hắn, không ngừng hô tên của hắn hết lần này đến lần khác: “Sở Nghiêu…”

Sở Nghiêu!

Sở Nghiêu, chàng chậm một chút, chờ ta một chút!

Ta biết sai rồi!

“A!”

Nước mắt làm tầm mắt của nàng trở nên mơ hồ, nàng vô tình vấp phải đá mà ngã mạnh xuống đất.

Đôi tay chống trên đất truyền đến cảm giác đau rát.

Nàng mở to hai mắt mà xoay lòng bàn tay của mình lại, nhìn đôi tay đang chảy đầy máu này, hình ảnh Sở Nghiêu vì nàng mà tự tay hái Hỏa Liên lại hiện lên trong đầu.

Đôi tay cầm kiếm kia đã vì nàng mà bị phá hủy từng chút một. Vậy nên chút đau đớn này của nàng có đáng là gì chứ!

Nàng đang muốn đứng lên thì lại bị một bàn tay mạnh mẽ kéo dậy.

Tần Mạn Kiều ngẩng đầu nhìn, liền thấy được dung nhanh tuấn mỹ lạnh băng của Sở Nghiêu đang đứng trước mặt mình, giọng nói của hắn lạnh nhạt tới cực điểm: “Đuổi theo làm cái gì? Cô…”

“!” Người bị hắn kéo lên lại đột nhiên nhào vào trong lòng hắn, hai tay siết chặt lấy eo hắn.

Cơ thể Sở Nghiêu lập tức cứng đờ.