Đau!
Chưa bao giờ đau đớn như thế!
Thế như nàng hô một lần rồi lại một lần, mà Sở Nghiêu vẫn không có tới.
Đúng rồi!
Sở Nghiêu đã bị nàng ép chết. Hắn chết rồi, không còn có thể chạy tới bên cạnh bảo vệ nàng vào lúc nàng hô đau nữa.
Nàng trợn trừng mắt nhìn Sở Thần, muốn hỏi hắn tại sao lại đối xử với nàng như thế.
Nàng vì hắn mà bày mưu tính kế, giúp đỡ hắn đối phó với Sở Nghiêu, không tiếc dùng tính mạng của mình để làm cái giá dẫn dụ Sở Nghiêu gieo trồng Hỏa Liên cực độc để hủy hoại thân thể của hắn. Nhưng cuối cùng, nàng lại nhận được hồi báo giống hệt như Sở Nghiêu!
Tần Nguyệt Hề đi tới trước mặt nàng ngồi xuống, nàng ta túm lấy tóc nàng, nói: “Muội muội, ngươi đã khiến ta quá thất vọng rồi! Trước kia khi phụ mẫu đưa ngươi đến Kim Nguyệt Am ở núi Long Vân, là hy vọng ngươi có thể trầm tĩnh lại. Nhưng không ngờ rằng, chờ tới khi ngươi trở thành phượng bên người rồng, lại vẫn còn ôm hận chuyện năm đó mà gϊếŧ hại phụ mẫu, tính kế trận Bạch Kiểu Quan, làm hại toàn quân Tần Gia ta bị diệt."
Tần Mạn Kiều lắc đầu.
Nàng không có, nàng bày kế hãm hại Tần Gia Quân lúc nào? Sao nàng có thể gϊếŧ chết phụ mẫu của mình được?
“Bây giờ ngươi còn thừa dịp Yến Vương làm loạn mà gϊếŧ chết Hoàng Thượng. Ta không thể bảo vệ ngươi được nữa, người của Tần gia không thể chết oan!” Tần Nguyệt Hề đứng lên, lấy lệnh bài ra rồi đưa lưng về phía nàng quát lớn.
“Hoàng Hậu Tần Mạn Kiều dùng tà thuyết hại dân, mê hoặc Hoàng Thượng, gϊếŧ hại hai mươi vạn đại quân Tần gia, cấu kết với Yến Vương mưu đồ soán vị, thừa cơ gϊếŧ chết thiên tử. Tuy nàng là muội muội của ta, cũng là người của Tần gia, nhưng Tần gia ta tuyệt đối sẽ không bao che cho tội danh của nàng. Mong Thần Vương hạ chỉ xử tử.”
Ngoài điện, bọn binh lính giương cao binh khí trong tay, đồng thanh hô to: “Cầu Thần Vương xử tử Yêu Hậu!”
“Cầu Thần Vương xử tử Yêu Hậu!”
Tần Mạn Kiều dùng sức giãy giụa, miệng nàng không ngừng đóng mở, nhưng tới một chữ cũng không nói ra được.
Nàng muốn hỏi thử Sở Thần, chuyện trước kia hắn nói với nàng là Huệ Sùng Đế sợ Tần gia công cao át chủ, nên mới bày kế trong trận đánh Bạch Kiểu Quan, liệu có phải là thật hay không?
Đại ca nàng ngã xuống sườn núi, Nhị ca nàng bị thổ phỉ cướp của rồi chết thảm, Tam ca bị vạn tiễn xuyên tâm, đệ đệ bị chiến mã giẫm đến hài cốt cũng không còn, tỷ tỷ ruột thịt bị quân địch lăng nhục đến chết, thứ nào mới là do Huệ Sùng Đế làm?
Nhưng nàng lại không nói được câu nào!
Nhìn lại hoàn cảnh hôm nay của bản thân, lại xem việc Sở Nghiêu đã bảo vệ nàng cả một đời.
Chưa có lúc nào mà đầu óc của Tần Mạn Kiều lại thanh tỉnh hơn lúc này.
Thử hỏi sao nàng lại có thể tin bọn chúng được chứ? Nàng sai rồi!!
Sở Thần quát lạnh: “Yêu Hậu gϊếŧ chết hoàng huynh của ta, gϊếŧ liệt sĩ trung thành tận tâm của vương triều, thật sự táng tận thiên lương. Theo luật pháp khai quốc của Đại Chu, xử tội ngũ mã phanh thây!”
Một sợi dây thừng tròng vào trên cổ Tần Mạn Kiều, nàng bị người ta mạnh mẽ kéo đi.
Lúc đi lướt qua bên người Tần Nguyệt Hề, nàng nghe được Tần Nguyệt Hề ghé tới bên tai mình nói nhỏ: “Muội muội, ngươi an tâm đi đi thôi, người thân và Huệ Sùng Đế đều đang ở trên đường hoàng tuyền đợi ngươi đó. Thiết nghĩ là ngươi cũng sẽ không cô đơn đâu, thiên hạ sau này đã có ta và Sở Thần lo liệu rồi.”
Tần Mạn Kiều nghe vậy thì đột nhiên nhào tới ôm chầm lấy cả người Tần Nguyệt Hề mà hung hăng cắn mạnh lên lỗ tai phải của nàng ta.
Tiện nhân, ta muốn khiến ngươi dù trở thành nữ nhân của Sở Thần, thì cũng không có khả năng leo lên hậu vị!
Hậu cung sẽ không cần một kẻ không được trọn vẹn làm nhất cung chi chủ!
Trần Nguyệt Hề kêu to.
Cung nhân phía sau lập tức dùng sức kéo chặt dây thừng.
Phần cổ bị ngạt thở lập tức khiến Tần Mạn Kiều nghẹt thở, đẩy nàng rơi vào một vùng không gian tăm tối!
“Tiểu thư, người đừng dọa nô tỳ mà!”
Đau!
Cảm giác đau đớn tê tâm liệt phế từ trong đáy lòng lan tràn đến toàn thân, chân thực tới mức khiến Tần Mạn Kiều không còn thiết sống nữa.
Thi thoảng bên tai lại truyền tới tiếng khóc quen thuộc, nhưng nàng có cố thế nào thì cũng không thể mở mắt ra được.
Lúc này, Tần Mạn Kiều cảm giác mình bị người ôm lên, một mùi đàn hương quen thuộc xộc thẳng vào mũi. Đó là hơi thở trên người Sở Nghiêu.
Là hắn sao?
Hắn có còn chấp nhận nàng nữa không?
“Tần Mạn Kiều, nàng chán ghét muốn vứt bỏ cô tới vậy sao?”
Giọng nói trầm thấp lạnh lùng xẹt qua bên tai nàng.
Tần Mạn Kiều bỗng nhiên mở to hai mắt.
Bầu trời trong xanh, ánh mặt trời chói lóa, còn có khuôn mặt tuấn mỹ vô song quen thuộc kia bỗng nhiên đập vào trong mắt của nàng.