Tác Giả: |
Trường Tị Tử Cẩu
|
Tình Trạng: |
Đang Cập Nhật
|
Cập Nhật: |
2025-04-03 20:45:02 |
Lượt Xem: |
169 |
Quản Lý: |
Truyện nhà Nu Đốm (chunihj)
|
Triệu Bảo Châu là chàng trai tuấn tú xuất thân từ vùng sơn cước hẻo lánh. Với tư cách là người đầu tiên đỗ cử nhân của làng Triệu trong suốt mấy trăm năm qua, dân làng dù nghèo khổ nửa đời người vẫn chung sức gom góp tiền bạc để y lên kinh ứng thí, hy vọng rằng một ngày nào đó viên minh châu này sẽ được phong tước làm quan, vinh quy bái tổ.
Nào ngờ, vì làng Triệu nằm sâu trong thung lũng vùng Thục xa xôi, Triệu Bảo Châu phải đi suốt ba tháng trời mới ra khỏi được núi Thục. Khi cuối cùng cũng đến được nơi, kinh thành phồn hoa đã chật ních những sĩ tử từ khắp nơi đổ về. Triệu Bảo Châu không quen biết một ai, chỉ biết vác theo hành lý lớn nhỏ, lần mò khắp kinh thành từ đông sang tây mà không tìm được một quán trọ nào còn chỗ trống.
Y đói đến nỗi bụng dính lưng, vô tình lạc vào một con ngõ nhỏ kín đáo, thấy một cánh cổng son đỏ, dùng chút sức lực cuối cùng gõ cửa, rồi đυ.ng ngay phải một công tử gấm vóc mặt như ngọc đang bước ra.
Triệu Bảo Châu đói đến hoa mắt chóng mặt, chỉ kịp kêu lớn: "Chủ quán ơi, cho một bát cơm với!" rồi ngất đi.
Diệp Kinh Hoa, công tử nhà Tể tướng đương triều: “...?”
.
Một kỳ điện thí, người vui kẻ buồn, Diệp Kinh Hoa như dự đoán đã được điểm làm trạng nguyên, khi hắn từ yến tiệc Quỳnh Lâm trở về muốn tìm Triệu Bảo Châu để nói rõ mọi chuyện, lại đột nhiên được biết Triệu Bảo Châu đã nhận chỉ thị của Lại Bộ, cầm sắc phong đến một huyện nhỏ nghèo làm huyện lệnh rồi.
Một tuần sau, một bức gia thư được chuyển gấp tám trăm dặm từ phủ họ Diệp ở kinh thành đến Thanh Châu, gửi đến phủ huyện lệnh.
Lúc bấy giờ, vị huyện lệnh họ Triệu trẻ tuổi đang mặc quan phục cũ kỹ ngồi trước án phê duyệt công văn: "Ừm, cái gì đây?"
Y cầm gia thư lên xem, thấy nét chữ quen thuộc viết mạnh đến thấu giấy, câu đầu tiên đã hỏi y ăn có ngon không, ngủ có ngon không, lập tức rơi nước mắt như mưa rơi, đau buồn nói:
"Diệp công tử thật tốt, vẫn còn nhớ đến ta!"
Huyện lệnh Tiểu Triệu buồn bã một giây, rồi vội đặt bức thư mới đọc được vài câu sang một bên, đột ngột đứng dậy, một chiếc ấm trà bay vèo xuống đầu một hương thân đang đứng dưới công đường: "Họ Trần kia, ta nói cho ngươi biết, nếu không nhả ra số bạc đã tham ô, bản huyện lệnh hôm nay sẽ lấy mạng chó của ngươi!"
Triệu Bảo Châu hai tay chống hông, lấy ra tư thế ngang ngược bá đạo năm xưa ở làng, đôi mắt to trợn lên: "Ta thấy quan tài của mẹ già ngươi cũng không cần mua nữa, lão tử bây giờ sẽ đưa cả nhà các ngươi xuống âm phủ đoàn tụ!!"
Hương thân bị đánh đầu vỡ máu chảy, lập tức dập đầu như giã tỏi, nhìn lên bàn công đường, thấy Triệu Bảo Châu hai tay chống hông, thần tình như ác quỷ, trong lòng rơi lệ máu —
Đây đâu phải là người đọc sách thông thạo tứ thư ngũ kinh (*)! Rõ ràng là một tên thổ phỉ lưu manh!!
Các quan viên khác: "Ai đến Thanh Châu chứ, vùng núi nghèo nàn toàn dân cứng đầu."
Huyện lệnh Tiểu Triệu: "Nghèo bằng làng ta sao? Cứng đầu bằng thằng Nhị Cẩu nhà hàng xóm ta sao?"
.
Lưu ý:
Công là công tử quý tộc thiên chi kiêu tử thâm trầm x Thụ là thư sinh môn hàn (**) xinh đẹp nhưng hay gặp xui xẻo.
Công sủng thụ, thụ là con lừa bướng bỉnh, thường làm công bối rối.
Văn học đoàn sủng.
Liên quan đến một số nội dung chính trị quan trường.
Thụ tuy thô lỗ, nhưng rất đẹp.
Vai chính: Triệu Bảo Châu, Diệp Kinh Hoa.
(*) Tứ thư ngũ kinh là 9 tác phẩm kinh điển của văn hóa Trung Quốc, là nền tảng của tư tưởng Nho học Trung Quốc.
(**) Môn hàn là thuật ngữ chỉ gia đình nghèo, xuất thân thấp kém trong xã hội phong kiến Trung Quốc. Đây là cách gọi những gia đình không có quyền thế, không thuộc tầng lớp quý tộc hay quan lại.
.