Lên Kinh Ứng Thí Có Được Tứ Hôn Không?

Chương 1

Triệu Bảo Châu không ngờ kinh thành lại rộng lớn đến thế.

Y đứng trong hàng người chờ vào thành, nghe thấy tiếng ồn ào từ bên trong vọng ra, ánh mắt xuyên qua khe hở giữa đám binh lính đang kiểm tra, nhìn thấy dòng người qua lại tấp nập phía sau.

Số lượng người đi lại nhiều đến mức chân họ trông như liền thành một mảng, xen giữa là vó ngựa và bánh xe di chuyển qua lại. Chỉ trong chốc lát Triệu Bảo Châu đứng nhìn, y đã thấy tới năm cỗ xe ngựa đi qua.

Triệu Bảo Châu trố mắt kinh ngạc.

Phải biết rằng ở quê y, chỉ có huyện lão gia mới sở hữu một cỗ xe ngựa, ngoài ra chỉ có những đoàn thương nhân ghé qua huyện thành trong thời gian ngắn mới có ngựa. Người dân bình thường hiếm khi được thấy ngựa, nếu nhà ai có được một con trâu già để kéo xe thì đã là hộ giàu có lắm rồi! Vậy mà trong kinh thành lại có nhiều xe ngựa như thế, trên thành xe còn treo những tua rua tinh xảo, khi di chuyển, những hạt châu nhỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời, như những viên sỏi lấp lánh trong con suối nhỏ trước nhà y vậy.

Nghe tiếng rao hàng ồn ào vọng qua tường thành, Triệu Bảo Châu cảm thấy choáng váng.

Trên đường từ quê lên kinh, y đã trải qua bao gian nan hiểm trở, hành lý đựng sách vở suýt bị cướp mất, Triệu Bảo Châu chưa từng nao núng, nhưng lúc này y lại cảm thấy hơi rụt rè.

Y trừng mắt nhìn bức tường thành cao ngất che khuất cả bầu trời trước mặt, sự phồn hoa bên trong như một con quái thú đang muốn phá vỡ l*иg giam.

"Này, tiểu hậu sinh."

Có người vỗ vỗ vai y từ phía sau.

Triệu Bảo Châu giật mình, quay đầu lại, thấy một lão ông đang nheo mắt nhìn y, khẽ chỉ môi về phía trước.

Lúc này Triệu Bảo Châu mới nhận ra giữa y và người phía trước đã cách một khoảng khá xa. Y tỉnh táo lại, mới nghe thấy những người xếp hàng phía sau đang càu nhàu khẽ.

"Đa tạ bá bá."

Triệu Bảo Châu nhanh chóng nói lời cảm ơn, rồi quay đầu đuổi theo hàng người.

Lão ông thì ngẩn người một lúc. Chậm nửa nhịp mới theo kịp Triệu Bảo Châu.

Tiểu hậu sinh này miệng lưỡi ngọt ngào thật. Không biết có phải từ phương Nam đến không, nghe nói người ở đó hay dùng từ láy.

Trong lúc Triệu Bảo Châu đang thất thần, người xếp trước y chỉ còn một người, y vừa đuổi kịp thì thấy người đó cúi đầu khom lưng, cầm giấy thông hành bước đi. Binh lính trước cổng thành quay đầu nhìn về phía y: "Người tiếp theo."

Triệu Bảo Châu vội vàng tiến lên, cẩn thận đứng vào vị trí của người trước đó, ngẩng đầu nhìn người lính trước mặt.