Biệt Vân Hậu

Chương 1.2

Tiểu nhị chỉ sửng sốt một chút rồi lập tức tươi cười bước tới: “Khách quan, mời ngài ngồi, tửu quán của chúng tôi có rượu tự ủ, hương thơm nồng vị đậm đà, uống vào đảm bảo xua tan cái lạnh. Ngài có muốn lấy một vò không?”

Người trẻ tuổi đứng ở cửa quan sát quán một lúc rồi mới lặng lẽ bước vào, chọn chỗ gần cửa nhất mà ngồi xuống. Sau khi an vị, hắn ngẩng đầu nhìn tiểu nhị, ánh mắt có phần lạnh nhạt nhưng giọng điệu lại nhã nhặn có lễ: “Làm phiền hâm nóng hơn một chút.”

“Có ngay!” Có khách tới, tiểu nhị mừng rỡ đáp lời, vội xoay người đi chuẩn bị, nhưng khi lướt qua vị khách nọ, hắn vô tình thoáng thấy cái gì đó. Người trẻ tuổi lộ ra một đoạn da thịt đằng sau cổ, thoáng nhìn thấy một vết sẹo dài và sâu, cảnh tượng ấy khiến tiểu nhị bất giác liên tưởng đến vết chém của rìu trên thân cây tùng.

Dù chỉ liếc qua trong khoảnh khắc, hắn cũng không nhìn rõ được vết sẹo ấy do thứ gì để lại, nhưng trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.

Khi rượu đã hâm nóng xong, tiểu nhị mang đến đặt xuống bàn khách với vẻ mặt thấp thỏm. Nhưng làm việc ở quán này đã hai năm, hắn cũng từng thấy qua đủ hạng người xuôi ngược bốn phương, hiểu rõ rằng chỉ cần mình không gây chuyện, thì sẽ chẳng có tai họa gì giáng xuống cả.

Thế nhưng khi tiểu nhị vừa định quay lưng đi, vị khách nọ bỗng cất giọng gọi hắn lại.

“Từ từ.”

Giọng điệu ấy không lộ rõ vui hay giận, tiểu nhị đành cắn răng quay lại, chỉ thấy vị khách rót một chén rượu, đẩy về phía hắn: “Tại hạ từ nơi khác đến, muốn tìm một công việc tại Linh Châu, mong tiểu ca nói cho ta nghe một chút về tình hình gần đây của thành.”

Tiểu nhị thở phào nhẹ nhõm, đúng lúc này lão chủ quán đang ngủ gật phía sau, hắn cũng vui vẻ mà tranh thủ lười biếng một chút. Quay đầu xác nhận một lần nữa chủ tiệm sẽ không ra đây, tiểu nhị cúi người nếm một ngụm rượu. Loại rượu này cay nồng vô cùng, chuyên để trừ hàn khí, một ngụm nuốt xuống thôi cũng đủ khiến lục phủ ngũ tạng như bốc cháy.

Chờ hơi nóng trong người dịu lại, tiểu nhị mới nhỏ giọng nói: “Linh Châu thành nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, dù sao mấy năm trước cũng từng là thành trấn quan trọng ở biên cương. Tuy hiện tại Nam Trần đã bị đánh hạ, nhưng Đô Úy phủ ở Linh Châu vẫn giữ vị trí quan trọng như cũ, nếu có thể đến Đô Úy phủ làm chút việc vặt cũng có thể ăn no mặc ấm. Chỉ tiếc là bên kia đối với người làm việc vặt cũng yêu cầu rất cao, ta đã thử qua mà người ta còn chẳng thèm liếc nhìn một cái. Nhưng khách quan thì khác... Ta thấy ngài vào đó nhất định không có vấn đề gì.”

Tiểu nhị thao thao bất tuyệt một hồi, còn vị khách trẻ kia vẫn im lặng lắng nghe, đợi đến khi hắn nâng chén uống tiếp, người nọ mới chậm rãi tiếp lời: “Không biết tôn tính của Đô Úy đại nhân là gì, tại hạ mấy năm trước từng nghe nói là họ Liễu?”

Lời nói vừa dứt, tay tiểu nhị khựng lại giữa không trung. Hắn đảo mắt một vòng rồi ghé sát lại, hạ giọng hơn nữa: “Khi vào thành, khách quan đừng nói những lời này nữa, Đô Úy ở đây đã thay đổi từ lâu, giờ người đương nhiệm là Tôn lão gia được phái từ kinh thành xuống. Còn vị Liễu Đô Úy tiền nhiệm ở Linh Châu thành là điều cấm kị, tuyệt đối không thể nhắc đến.”

“Cấm kị?”

Ánh mắt của vị khách trẻ trở nên tối lại. Hắn vén tấm vải đen che mặt lên, nhấp một ngụm rượu rồi lập tức kéo xuống, dừng một chút mới hỏi: “Vì sao lại là cấm kị?”

Tiểu nhị hiếm khi gặp được người chịu nghe mình nói chuyện, lại thấy đối phương từ nơi khác đến, bèn tốt bụng kể lại: “Thông đồng với địch chứ còn gì nữa! Năm ấy Nam Trần vẫn chưa bị đánh hạ, biên giới cũng bình yên không có động tĩnh gì. Nhưng vào một buổi tối, Thứ sử đại nhân bất ngờ dẫn theo một đội tinh binh ập đến Đô Úy phủ, rồi trực tiếp bắt người lại!”

Bên ngoài dường như đã bắt đầu có tuyết rơi, cách rèm cửa thật dày, tiếng gió rít lên cuốn theo những thanh âm hỗn loạn, thu hút sự chú ý của vị khách trẻ. Hắn quay đầu nhìn về phía ngoài cửa, hơi nóng từ chén rượu bốc lên, che khuất đi nét lạnh lùng trong ánh mắt.

Tiểu nhị đang kể đến cao hứng, thấy khách nhân không tiếp lời nhưng sự nhiệt tình cũng không giảm chút nào, nói tiếp: “Nghe nói quan binh tiến hành thẩm vấn trong nhà lao ba ngày, ngày thứ ba thì thánh chỉ từ kinh thành truyền xuống, khách quan đoán xem thế nào?”

Khách nhân bị hắn hỏi, thu hồi tầm mắt, phối hợp nói: “Thế nào?”

Tuy là câu hỏi nhưng xem sắc mặt của vị khách này tựa hồ cũng không hiếu kỳ, dường như đã sớm biết đáp án.

“Thánh chỉ chứng thực Liễu Đô Úy có tội thông đồng với địch, hạ lệnh lập tức xử trảm, hơn nữa cả nhà đều bị lưu đày đến Thú Cốt thành!” Tiểu nhị lắc đầu: “Ban đầu khi Liễu Đô Úy bị giam giữ, người trong thành còn không tin ông ấy sẽ phạm tội, bình thường vẫn thấy ông ấy là người tốt, binh lính dưới quyền cũng đối xử tử tế với dân chúng, không nghĩ tới thế nhưng……”

Im lặng một lát, tiểu nhị cuối cùng cũng kết luận, hắn uống cạn rượu trong chén, thở dài thật mạnh: “Làm bậy!”

“Ta thấy tiểu tử ngươi mới là làm bậy! Không muốn làm việc nữa hả?”

Một tiếng quát giận dữ cắt ngang cuộc trò chuyện, tiểu nhị giật mình run lên, còn chưa kịp quay đầu đã vội vàng cầu xin tha thứ. Một người đàn ông trung niên đi tới kéo lấy cánh tay hắn, tức giận mắng: “Ta trả tiền công không phải để ngươi ở đây lười biếng, tiểu tử ngươi thì hay rồi, dám nhiều chuyện còn lừa ăn lừa uống! Cút xuống bếp xem thức ăn cho ta!”

Tiểu nhị co rụt cổ, lặng lẽ cúi đầu rồi nhanh chóng chạy vào trong bếp. Người đàn ông trung niên liếc mắt nhìn vị khách trẻ, sắc mặt cũng chẳng khá hơn, không rõ do tính khí vốn vậy, hay vì trách hắn kéo tiểu nhị lười biếng. Nhưng khi ông ta vừa quay người đi được hai bước thì chợt dừng lại, quay đầu nhìn thanh niên nọ từ trên xuống dưới, rồi mở miệng hỏi: “Ta nghe được tiểu huynh đệ cùng tiểu nhị của ta vừa rồi đang nói về chuyện ở Đô Úy phủ?”

Người trẻ tuổi sắc mặt vẫn đạm nhiên, hàng mi rủ xuống, như thể chẳng muốn nói chuyện với ông, thậm chí không buồn liếc mắt nhìn: “Tại hạ chỉ hỏi xem bên trong Linh Châu thành có chỗ nào tìm được việc hay không thôi.”

Chủ quán híp mắt nhìn hắn vài lần, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quay người đi vào sau bếp.

Khi không còn ai quấy rầy, người trẻ tuổi lại rót thêm một chén rượu nhỏ, nhưng không uống, chỉ lặng lẽ nhìn làn hơi nóng bốc lên, tản mát giữa không trung.

“Làm bậy……” Một tiếng nói nhỏ lẩm bẩm như có như không.

Chuyện của Đô Úy phủ vẫn chưa lắng xuống, xem ra lúc này hắn chưa thể vào Linh Châu thành được.

Trời mùa đông tối rất nhanh, những người lui tới ở đây đều có nơi để đi, dù dừng chân trong quán rượu ven đường cũng chẳng thể nán lại quá lâu.

Vậy nên khách trong quán lần lượt rời đi, cuối cùng chỉ còn lại một bàn của người trẻ tuổi.

Tiểu nhị đoán bình rượu của hắn đã lạnh, bèn định mang đi hâm nóng lại.

Nhưng vừa cầm lấy bình rượu, bốn phía bỗng vang lên những âm thanh quái dị. Tiếng động này vừa lạnh lẽo lại chói tai, tiểu nhị cảm thấy quen thuộc nhưng nhất thời không nhớ ra là cái gì, còn chưa kịp phản ứng, người khách trẻ tuổi đã vung tay đẩy hắn sang một bên.

“Tìm một góc trốn cho kỹ, muốn sống thì đừng xen vào.”

Editor: Đăng Đăng