Nhưng lần này không giống, cô và Yến Thần đã chia tay.
Hòa Vi không có tiền nắm trong tay, cứ cảm thấy trong lòng không yên ổn.
Cho nên cô thích nhất là chiếm những món lợi nhỏ.
Thích thì rất thích, nhưng lợi ích của ai có thể chiếm của ai không thể chiếm trong lòng cô vẫn rõ ràng.
Ví dụ như lợi ích của Yến Hoài, cho dù thế nào cô cũng không dám chiếm.
Vốn dĩ cái đĩa sứ này chính là từ nhà họ mà ra, giờ khiến anh mua trở về, lại còn mua giá cao gấp mấy lần giá thị trường…
Thậm chí Hòa Vi có loại ảo giác rằng chính mình sắp bị bao dưỡng.
Mà con sô kếch xù “một trăm vạn” kia, chính là giá bao dưỡng cô.
Hòa Vi càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, suy nghĩ vài giây cô lại nói: “Vẫn là ba mươi vạn đi.”
Chỉ cần cao hơn giá thị trường, cô đều cảm thấy là Yến Hoài đang dùng số tiền dư để bao dưỡng cô.
Hòa Vi không nhận nổi, “Tôi đã hỏi thăm qua, ba mươi vạn là giá thị trường… Cho nên ——”
“Đồ của em, tôi không nghĩ sẽ dùng giá thị trường để mua.”
Hòa Vi: “…”
Anh nhìn rõ ràng nha đại ca, đây là đĩa nhà các người nha!
Cứ như vậy vài giây, Hòa Vi thật muốn nói những lời này ra, nhưng cô vẫn còn lý trí, hít một hơi thật sâu tự dặn mình phải trấn định: “Yến tổng, anh còn như vậy tôi sẽ không bán.”
“Gọi tên của tôi.”
“…”
Hòa Vi không muốn nói nữa.
Cô đã sớm biết, từ thời khắc người đàn ông này đẩy cửa tiến vào, cô liền mất quyền chủ động.
Mắt Hòa Vi khẽ rũ, vừa muốn cầm đĩa chạy lấy người, tay đã bị anh nhẹ nhàng đè lại, “Được, em nói ba mươi vạn thì ba mươi vạn.”
Anh đưa điện thoại qua, “Lưu số tài khoản đi.”
Hòa Vi nhận di động, nhanh chóng gõ một chuỗi các con số.
Sau khi gõ xong, cô mím môi, “Cái kia…"
Cô đang suy xét có nên nói thẳng ra hay không.
Nói thật, cô có chút ngượng ngùng; nhưng nếu không nói thật, ngộ nhỡ Yến Hoài quay đầu liền đem cái đĩa này đưa trở về cho Yến Như Cảnh, về sau nếu cô thực sự có danh tiếng ba ngày hai lần xuất hiện trên TV, đoán chừng Yến Như Cảnh sẽ chỉ vào cô mà nói với các bạn già của ông——
“Các người mau xem, chính là cô ta, lấy đĩa tôi đưa bán lại cho con trai tôi, con trai tôi lại lấy làm quà đưa cho tôi.”
… Ngẫm lại liền thấy xấu hổ.
Tốt xấu đối diện là Yến Hoài.
Hòa Vi còn cùng anh lên giường, lúc này cũng bất chấp sĩ diện, cô ho nhẹ một tiếng, “Cái đĩa này… anh không cảm thấy quen mắt sao?”
Người đàn ông gật đầu: “Quen mắt.”
“Kia… Có nhớ là gặp qua ở đâu không?”
Hòa Vi hỏi rất cẩn thận, bởi vì vừa rồi mới bị dọa khóc, lúc này đôi mắt còn ướt, như là bao phủ một lớp nước, sáng lấp lánh.
Cánh môi Yến Hoài hơi cong, “Nhà tôi.”
Hòa Vi: “…”
Cho nên mới nói, hóa ra anh đều nhớ rõ… vừa rồi anh còn nhìn cô ở chỗ này diễn một tuồng kịch, rốt cuộc là có ý gì?
Hòa Vi nhíu mày, còn chưa kịp từ cảm xúc trống rỗng này phục hồi lại tinh thần, liền nghe thấy Yến Hoài mở miệng: “Không phải mua cho cha tôi.”
Anh nhìn xuống theo hướng cổ tay Hòa Vi, xẹt qua mu bàn tay cô, sau đó dừng lại ở vị trí giao nhau của tay cô và chiếc đĩa, “Đem tâm để lại trong bụng đi.”
Ngón tay người đàn ông hơi động, đem đĩa từ trong tay cô cầm lại đây.
“Muốn ăn cái gì?”
Anh lại về ngồi phía đối diện, kéo ghế, dùng tư thái ưu nhã mà ngồi xuống.
Buổi sáng Hòa Vi quay sớm sau đó lại ngủ đến hơn 10 giờ, thứ gì cũng chưa ăn, lúc này xác thật có chút đói bụng, nhưng mà cô không nghĩ sẽ ăn chung một bàn cùng Yến Hoài.
Cô sợ mình ăn không vào.
Có lẽ Yến Hoài cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút, căn bản không chờ cô trả lời, tùy tiện lật thực đơn, ấn chuông gọi phục vụ, gọi thêm vài món ăn.
Hòa Vi bĩu môi: “Nhiều như vậy ăn không hết…”
“Có thể ăn bao nhiêu thì ăn.” Yến Hoài rũ mắt nhìn cô, từ khuôn mặt nhỏ nhắn đi xuống, cằm hơi nhọn, ngón tay tinh tế, anh hơi nhíu mi, “Quá gầy.”
Có vẻ như thể chất cũng không tốt lắm, đoán chừng chỉ một trận mưa là có thể sinh bệnh.
Càng đừng nói đến lúc ở trên giường——
Yến Hoài giơ tay chạm nhẹ vào yết hầu, hầu kết dưới tay động hai cái, biên độ thật rõ ràng.
Anh lại hỏi Hòa Vi, “Buổi chiều có việc không?”
Hòa Vi gật đầu, “Phải đi thử vai.”
Tuy rằng nhân viên công tác của Phỉ Lệ nói chủ yếu là vì thử trang phục, nhưng mà đoán chừng cũng muốn thử máy cùng nhϊếp ảnh gia.
Nếu như tốt rồi, tương lai lúc chụp quảng cáo cũng có thể bớt không ít việc.
Phía đối diện Yến Hoài “Ừ” một tiếng.
Hòa Vi không nói chuyện nữa, cô cúi đầu, mở di động ra xem giờ.
12 giờ 27 phút.
Lúc này cô mới nhớ tới hôm nay mình còn chưa nhắn tin cho đối tượng yêu qua mạng, vội vàng mở WeChat, gõ một hàng chữ gửi qua: 【 Mới vừa tỉnh ngủ, anh đã ăn cơm chưa? 】