Bản Thần Còn Chưa Chết Đâu!

Chương 2

Những cánh hoa trong tay nàng tiêu tán, hóa thành ánh sáng hồng nhạt, chầm chậm bay vào viên ngọc đào tinh lấp lánh giữa chân mày.

Từ xa nhìn lại, Ban Ngọc chẳng khác gì thiếu nữ mười bảy, mười tám, làn da trắng như tuyết, mái tóc dài ba thước đen như mực, tùy ý vấn lên vài lọn, buông xõa phía sau lưng.

Trên trán nàng đính một món trang sức tinh xảo, không rõ chất liệu, duy chỉ có viên đào tinh trong suốt, ánh hồng lấp lánh giữa ấn đường.

Dung mạo thanh lệ thoát tục, khí chất ung dung, nhưng dường như còn quá trẻ, thiếu đi vài phần ổn trọng.

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy, người ta lại có cảm giác như đang đối diện với một linh hồn đã trải qua năm tháng dằng dặc, không đơn thuần chỉ là một tán tiên.

Bước chân Ban Ngọc nhẹ nhàng như gió thoảng, xiêm y trên người là sắc đào nhàn nhạt, phiêu dật theo từng cơn gió, thoạt nhìn chẳng khác nào tiên phong đạo cốt.

Nàng đứng trước cánh cổng hư không của Lục Giới, lẩm bẩm: "Chốn phồn hoa..."

Tiên giới nhạt nhẽo vô vị, yêu giới và ma giới lại tối tăm không ánh đèn. Minh giới là nơi âm u, chẳng thể gọi là phồn hoa. Nếu cần tìm nơi nhộn nhịp bậc nhất, dĩ nhiên chỉ có thể là Nhân giới.

Ban Ngọc khẽ cười: "Vậy thì đi Nhân giới, tìm xem người cầm đèn bốn phương rốt cuộc là ai."

Ngay khi nàng vừa dứt lời, cánh cửa dẫn đến Nhân giới liền mở ra.

Ban Ngọc nhướn mày, tự nhủ: "Cánh cửa giới hư không này cũng rất nghe lời, nói mở là mở ngay."

Nghĩ như vậy, nàng càng thêm chắc chắn bản thân không phải tiên nhân tầm thường. Biết đâu chừng còn là kim tiên chuyển thế, quên sạch tiền kiếp hạ phàm để lịch kiếp?

Khi đi ngang qua sông giới, nàng nhìn bóng mình phản chiếu trong nước, chợt suy tư: "Nếu đã muốn trà trộn vào nhân gian, tất nhiên không thể để lộ thân phận phi nhân."

Nàng đưa tay bấm quyết, lập tức cây cỏ hoa lá hóa thành xiêm y tầm thường, khoác lên người nàng bộ trang phục cũ kỹ.

Dây leo khô héo biến thành một dải lụa đỏ sậm, quấn quanh trán, che khuất đi ánh sáng từ viên tinh ngọc đào.

Gió khẽ lay động tà áo, Ban Ngọc mỉm cười, từng bước tiến vào cõi nhân gian.

Vạn vật tô điểm nàng thành một người lữ hành phong trần mệt mỏi, không làm bất kỳ ai chú ý. Sau khi thu liễm tiên khí đi, đầu ngón tay nàng khẽ lóe ánh sáng, nhẹ giọng nói: “Trước tiên đến đô thành phồn hoa nhất nhân gian dạo một vòng đi.”

Vừa đặt chân đến đô thành, đáp xuống một con hẻm tối, Ban Ngọc sững người một lúc lâu.

“Nơi này… Không, phải nói là cả tứ châu đại địa nhân gian, khí vận hình như có gì đó không đúng.” Nàng lẩm bẩm: “Giống như… Là cướp đoạt mà có.”

Trong con hẻm nhỏ, một tên ăn mày gục dưới đất đột nhiên cười rũ rượi: “Tiểu cô nương, ngươi cẩn thận cái lưỡi của mình. Nơi đây là tân đô, không phải cựu đô. Đại Sở soán quyền đoạt chính đã tròn trăm năm, dù có là cướp đoạt, thì bây giờ cũng sớm được thiên địa gột sạch rồi. Chỉ đáng thương cho những người Đại Chiêu mất nước, kẻ thì chết, kẻ thì vong, người còn lưu lại trên cố thổ mà không đi thì đều trở thành tiện dân, làm nô ɭệ cho cừu địch ngày trước. Hoặc là… Thành ăn mày như ta.”