Hoàng Tử Giả Nữ Khiến Thái Tử Địch Quốc Vừa Gặp Đã Yêu

Chương 3

Tần Dịch là con trai của Tần Thao. Những năm qua, Tần Thao vẫn tự xưng là giường cột của Đại Lương, thanh thế ngày càng lớn, chẳng hề đặt hoàng thất vào mắt. Con trai hắn lại càng không tầm thường, vì mâu thuẫn với Thái tử Hàm Thương mà bị đuổi khỏi Đại Đô, thế nhưng chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã chiếm giữ một tòa thành riêng, đổi tên thành Trập Long, có ý muốn xưng vương.

Tần Thao ngoài miệng mắng con là nghịch tử, nhưng suốt thời gian qua chưa từng có động tĩnh gì. Trong tay hắn nắm đại quyền, hoàng thất cũng chẳng thể làm gì khác ngoài mắt nhắm mắt mở.

Có thể nói, cục diện Đại Lương hiện nay không thể không kể đến công lao của vị đại tướng quân chuyên quyền này.

Hàm Sinh lên tiếng: "Hoàng huynh thì sao?"

"Thái tử bị trọng thương, chưa thể xuống giường. Nhị hoàng tử bị Chiêm Trấn bắt giữ, sinh tử chưa rõ. Giờ chỉ còn lại Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử. Bệ hạ nói, hoàng thất Đại Lương không thể bỏ mặc dân chúng mà đào tẩu, phải cùng tồn vong với giang sơn này."

"Sự tình đã đến nước này ư..." Như Ý theo bản năng nhìn sang Hàm Sinh. Nàng không nói gì, chỉ mím chặt đôi môi, giữa chân mày mang theo vẻ mỏi mệt.

Doanh Lộ thúc giục: "Công chúa, xe ngựa đã chuẩn bị xong, xin người mau lên đường. Một khi trong thành đại loạn, muốn đi cũng không còn cơ hội."

"Ta cũng là người của hoàng thất Đại Lương, ta không thể đi."

"Người là công chúa!" Doanh Lộ sốt ruột lo lắng. "Người sau này còn phải xuất giá, người không tính là thành viên hoàng thất!"

Hàm Sinh kiên định: "Huynh trưởng ta không đi, ta cũng không đi."

"Ngài ấy đương nhiên không thể đi! Ngày ấy là hoàng tử của Đại Lương, là nam nhi mang dòng máu kiên cường, bất kể Đại Lương ra sao, ngày ấy cũng phải chiến đấu đến giây phút cuối cùng!"

Hàm Sinh khẽ bật cười: "Ta làm công chúa lâu quá rồi, ngay cả ngươi cũng quên mất thân phận thực sự của ta."

Doanh Lộ sững người, ánh mắt lóe lên chút đau lòng. "Công chúa... Chính vì người mang thân phận này, người mới có thể rời đi. Người là huyết mạch duy nhất bệ hạ có thể bảo vệ. Các hoàng tử của người, bệ hạ không giữ lại được, bởi vì con của muôn dân thiên hạ đều đang đổ máu hy sinh, người không thể ích kỷ chỉ cứu lấy con mình. Nhưng người… vai không gánh nổi, tay không xách nổi, người là nữ nhi của người, người có thể đi."

Hàm Sinh yếu ớt lắc đầu. Vì thể trạng yếu nhược, chàng vốn ít nói, có thể không mở miệng thì cố gắng không mở miệng. Chàng hiểu ý nàng, mang danh công chúa rời khỏi nơi này, ít ra còn giữ lại được một huyết mạch cuối cùng của Đại Lương.