Lừa Được Anh Người Yêu Trong Game Kinh Dị Sinh Tồn

Quyển 1: Trường Trung học Xuyên Dương - Chương 2

Cô nhấn vào "Điểm tích lũy", giao diện lập tức thay đổi.

[Điểm tích lũy hiện tại của người chơi: 0.]

[Giải thích về điểm tích lũy:]

[1. Dùng để đổi lấy mạng sống trong thế giới thực.]

[2. Dùng để mua các loại đạo cụ trong trò chơi.]

[3. Nếu thất bại, điểm tích lũy sẽ bị trừ mạnh, đến khi về 0, người chơi sẽ bị xóa sổ.]

[Lưu ý đặc biệt: Người chơi mới có điểm khởi đầu là 0. Nếu thất bại ngay ván đầu tiên, sẽ bị xóa sổ ngay lập tức.]

Vừa đọc xong dòng cuối, trước mắt Nguyễn Oánh bỗng tối sầm, một cơn chóng mặt dữ dội ập đến, mọi giác quan bị cắt đứt, cơ thể rơi vào trạng thái mất trọng lượng.

Giọng máy móc vang vọng giữa khoảng không hư vô:

[Bắt đầu trò chơi: Trường Trung học Xuyên Dương.]

[Điều kiện qua màn: Sống sót trong khuôn viên trường học 4 tiếng.]

"Tôi chưa chết! Mau thả tôi ra!"

"Đang êm đẹp sao tôi có thể chết được? Cái công ty trò chơi rách nát gì đây! Mau cho tôi một lời giải thích!"

Một người phụ nữ thân hình hơi mập gào lên, nước bọt bắn tung tóe.

"Tôi không muốn chơi, nhưng tôi cũng không muốn chết..."

Tiếng khóc nức nở vang lên trong một góc phòng.

Gương mặt của tất cả mọi người đều tái nhợt.

Người phụ nữ vẫn tiếp tục la hét, nhưng giọng nói ngày càng run rẩy: "Giả thần giả quỷ, chỉ biết dọa người! Ban ngày ban mặt mà dám bắt cóc, có còn vương pháp không hả? Nghe đây, bà đây không tin mấy trò này đâu..."

"Đủ rồi." Một người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu, có vẻ là nhân viên công sở, hừ lạnh một tiếng. "Chết thì chết rồi, còn mơ tưởng đi ra ngoài à?"

Nghe vậy, sắc mặt người phụ nữ trung niên trắng bệch, trợn trừng nhìn anh ta: "Chết rồi? Cậu nói rõ ràng cho tôi nghe xem nào..."

Người đàn ông lườm bà ta, rốt cuộc bà ta cũng im lặng.

Ánh mắt anh ta quét qua cả căn phòng, sắc bén như dao.

"Tất cả đều là người mới à?"

Nguyễn Oánh nằm úp trên bàn khá lâu, lúc này mới dần kiểm soát được cơ thể, chậm rãi mở mắt.

Cơn chóng mặt khi nãy quá đột ngột khiến đầu cô ong ong, suýt chút nữa là đã nôn ra rồi.

Cô đang ngồi trong một phòng nghỉ.

Căn phòng được bài trí đơn giản, có hai chiếc bàn, vài cái ghế, một chiếc sofa bọc da mềm và bàn trà – hoàn toàn giống với tiêu chuẩn của một phòng nghỉ. Ở góc phòng còn có vài cái giá đỡ máy ảnh và tấm nền bạc.

Trên cửa có ghi "Phòng 501", có lẽ là căn phòng đầu tiên của tầng 5.

Trong phòng có tổng cộng chín người. Ngoại trừ người đàn ông vừa nói ra, tất cả những người còn lại đều hoảng loạn ra mặt.