Xung quanh là một khoảng trắng mịt mù, ngoại trừ quả cầu sáng chói lóa ngay trước mặt thì chẳng còn gì khác.
Một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên:
[Cô đã chết.]
Âm thanh dường như phát ra từ chính quả cầu ánh sáng đó.
"Vậy nên?"
Nguyễn Oánh chớp mắt, đầy bối rối. Chẳng phải điều này là hiển nhiên sao?
[...]
Quả cầu ánh sáng dường như cũng chưa từng gặp phải một tân thủ như cô, bỗng chốc bị nghẹn lời.
Không khí trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Vì phép lịch sự, Nguyễn Oánh cố gắng phá tan bầu không khí gượng gạo này:
"Ừm… vậy bây giờ tôi đang ở đâu?"
Hệ thống không trả lời, mà chỉ lặp lại giọng điệu vô cảm của nó:
[Cô muốn có được cơ hội hồi sinh không?]
Hồi sinh ư?
Một cuộc đời ngắn ngủi lướt qua trong tâm trí Nguyễn Oánh như một thước phim tua nhanh.
Lớn lên trong cô nhi viện, không cha không mẹ, sau đó bị người nhận nuôi bỏ rơi, sau khi nghỉ học liền mất liên lạc với thầy cô và bạn bè…
Nếu vậy thì cũng chẳng có gì đáng lưu luyến.
Mười bảy năm qua, cô phải sống một mình, đã quá mệt mỏi rồi. Sống lại hay chết đi, thực ra cũng chẳng quan trọng.
"Không quá hứng thú..."
Chưa kịp nói hết câu, một bảng thông báo trong suốt đột ngột xuất hiện giữa không trung.
Trên đó có vài dòng chữ, nét bút rất đậm nhưng lại như thể được khắc bởi móng vuốt của ác quỷ, đen ngòm và đáng sợ đến rợn người.
[Có muốn tham gia trò chơi sinh tồn không?]
Bên dưới là một chữ "Có" màu đỏ máu, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo ghê rợn.
Nguyễn Oánh cũng chẳng buồn sợ hãi. Cô định nhấn "Không", nhưng tìm mãi chẳng thấy nút nào như vậy.
Cô vẫn đang tìm kiếm thì giọng nói máy móc kia lại vang lên, lạnh lùng và cứng nhắc:
[Ba giây đã qua, hệ thống tự động mặc định chấp nhận.]
"..."
Đây rõ ràng là mua bán cưỡng ép không thèm che giấu.
[Chúc mừng cô đã trở thành người chơi thứ 1.193.852 của trò chơi sinh tồn.]
Giọng nói vang vọng khắp không gian, ngoài ra chẳng còn gì khác.
Nguyễn Oánh ngẫm nghĩ hồi lâu cũng không cảm thấy điều này có gì đáng chúc mừng.
Cô không muốn chơi trò chơi, cô chỉ muốn tìm một chỗ rồi ngủ một giấc thôi.
Hôm qua cô cày anime cả đêm, đến sáng hôm sau còn chưa kịp ngủ bù đã bị tai nạn xe mà chết.
Hiện tại, cô thực sự buồn ngủ kinh khủng.
"Vậy, luật chơi là gì?"
Nếu bắt buộc phải chơi, thì ít nhất cô cũng nên tìm hiểu sơ qua. Để sau khi vào game, cô có thể tìm một chỗ phù hợp ngủ một giấc.
[...]
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng dường như quả cầu ánh sáng lại khựng lại một chút.
Ngay sau đó, một bảng giao diện trò chơi xuất hiện.
Bối cảnh đơn giản nhưng mang đầy nét u ám, không khác gì mấy so với các tựa game kinh dị đang thịnh hành trên thị trường.
[Chào mừng đến với "Trò chơi sinh tồn."]
[Giới thiệu trò chơi: Hoàn thành màn chơi để nhận điểm tích lũy. Nếu điểm tích lũy giảm về 0, người chơi sẽ hoàn toàn bị xóa sổ.]
Ngắn gọn vậy thôi à?
Nguyễn Oánh tiếp tục kiểm tra bảng giao diện, phát hiện có các mục "Đạo cụ", "Thuộc tính nhân vật", "Diễn đàn trò chơi", "Bạn bè" và "Điểm tích lũy". Nhưng trừ "Điểm tích lũy" ra thì tất cả đều bị khóa, nhấn vào chẳng có phản hồi gì.