Ở phía Tây viện có một căn chòi cỏ, thoạt nhìn giống như chuồng gia súc, hiện tại đang chất đầy nông cụ, xe kéo cùng mấy món đồ lặt vặt khác. Bên phía Đông, sát tường viện là một mảnh đất nhỏ trồng rau, chỉ có lưa thưa vài luống rau cằn cỗi, vì không ai chăm bón tưới tắm nên giờ đều rũ rượi ủ rũ. Xem chừng là do chủ cũ của căn nhà trồng trước đó, còn người Ôn gia, e rằng chẳng ai biết gì về việc trồng trọt.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy vậy lại vui vẻ, có nông cụ có đất trồng, chỉ cần mua thêm hạt giống, nàng có thể trồng được vô số rau tươi ngon!
Nàng cười cười bước đến, còn bất ngờ phát hiện một bụi hẹ mọc dọc theo bờ tường.
"Nhiễm Nhiễm, bếp ở bên này." Thẩm thị thấy nữ nhi nhà mình thích thú ngồi xổm xuống ngắm nghía mảnh vườn nhỏ, chỉ nghĩ rằng nàng như trẻ con, lần đầu tiên thấy cái gì cũng lấy làm lạ. Bà ấy nhẹ nhàng gọi một tiếng rồi đưa tay chỉ về phía căn chòi nhỏ đơn sơ dựng tạm bằng vài tấm ván, nằm sát bên căn nhà đất.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn theo, trước mắt bỗng chốc tối sầm. Nàng lại đưa mắt quét quanh một vòng, rồi không nhịn được mà thở dài: “Đúng là nhà nghèo rớt mồng tơi…”
Nhưng bây giờ không phải lúc để ủ rũ, nàng dẹp bỏ suy nghĩ đó, lập tức đứng dậy đi cắt một nắm hẹ.
Thẩm thị thấy nàng làm thuần thục như vậy thì giật mình: "Nhiễm Nhiễm, cẩn thận đừng để bị đứt tay!"
Ôn Nhiễm Nhiễm ôm một bó hẹ lớn, tươi cười chạy đến trước mặt Thẩm thị, đôi mắt đen láy lấp lánh: "Mẫu thân, trưa nay ăn cái này đi!"
"Chuyện này..." Thẩm thị vốn xuất thân nhà quan lại, làm sao nhận ra được đây là thứ gì.
"Đây là hẹ." Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói: "Dùng làm nhân bánh bao, bánh hẹ hay xào với trứng gà đều rất ngon!"
Thẩm thị vốn đã vô cùng ngạc nhiên khi thấy nữ nhi vốn yếu ớt của mình lại ra vườn hái rau, bây giờ nghe nàng nói vanh vách về cách chế biến rau hẹ lại càng sửng sốt: "Nhiễm Nhiễm con..."
Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra đã bị Ôn Nhiễm Nhiễm kéo ngay vào bếp.
Vừa bước vào, Ôn Nhiễm Nhiễm lập tức đảo mắt quan sát xung quanh. Gia vị có đủ nhưng chẳng còn nhiều, thùng gạo, thùng bột đều đã cạn, còn thịt cá trứng gì đó thì dĩ nhiên là không có.
Cả căn bếp, ngoài mấy món đồ bếp núc ra thì chỉ có vài quả mướp già trên đất và năm sáu trái ớt xanh.
Nàng chống cằm, đang đau đầu suy nghĩ xem nên làm gì thì đột nhiên trông thấy một bao tải đặt ở góc bếp, miệng bao không buộc chặt, có thể nhìn thấy chút bột màu vàng nhạt bên trong.
Ôn Nhiễm Nhiễm bước tới nhìn, đôi mắt lập tức sáng rỡ: “Bột ngô! Có thể làm bánh ngô!”