Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát

Chương 4

Nói đoạn, nàng xốc chăn lên định xuống giường. Bát cháo kia thật sự không đủ no, nàng phải tìm cách kiếm gì đó để ăn, bằng không e rằng chưa khỏi bệnh đã bị chết đói mất!

Thẩm thị thấy nàng muốn ngồi dậy thì lập tức ngăn lại: "Sao con lại dậy rồi? Mau nằm xuống đi! Nhiễm Nhiễm, con mới khỏi bệnh, người vẫn còn yếu lắm, phải tĩnh dưỡng thêm ít ngày nữa. Chuyện trong nhà không cần con quan tâm."

Ôn Dật Lương cũng vội tiếp lời: "Nhiễm Nhiễm yên tâm, phụ thân có thể kiếm tiền bằng cách chép sách thuê. Dù không thể quay lại như trước kia, nhưng ta nhất định sẽ cố gắng để con không phải chịu cảnh thiếu thốn."

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn hai người, chóp mũi bỗng chốc cay xè.

Nàng thầm thở dài, lại đưa mắt nhìn quanh căn nhà rách nát này, sau cùng càng thêm ảo não.

Không được, nàng phải mau chóng tìm cách buôn bán kiếm sống, nếu cứ trông chờ vào số tiền ít ỏi từ việc chép sách thuê của Ôn Dật Lương, cả nhà e rằng chẳng đói chết thì cũng bị rét mà mất mạng vào mùa đông.

Đang suy nghĩ xem nên làm nghề gì, đột nhiên bên ngoài vang lên một giọng nói chua ngoa, the thé: "Nhị tẩu, trưa nay đến lượt tẩu nấu cơm đấy!"

"Đây, ta ra ngay!"

Thẩm thị vội đáp lời, rồi đứng dậy nói: "Nhiễm Nhiễm, con cứ nằm nghỉ trước, ta đi làm cơm trưa đã."

Vừa nghe đến chuyện nấu cơm, đôi mắt Ôn Nhiễm Nhiễm lập tức sáng rực lên, quẳng ngay chuyện buôn bán sang một bên. Dù gì thì trước mắt, nhiệm vụ quan trọng nhất vẫn là phải lấp đầy bụng đã!

"Mẫu thân, để con đi cùng người nhé!"

Thẩm thị nghe vậy thì xua tay từ chối ngay: "Con thì biết làm gì chứ? Bếp núc bừa bộn lại khói bốc mù mịt, cẩn thận kẻo bị thương!"

Ôn Nhiễm Nhiễm đong đưa tay Thẩm thị, giọng mềm mỏng nài nỉ: "Để con đi cùng nhé? Vận động một chút sẽ nhanh khỏe hơn, có được không?"

Đời trước, ngày nào nàng cũng quấn lấy sư phụ, làm nũng đòi hỏi, hai người dù là thầy trò nhưng thân thiết chẳng khác nào ông cháu.

Chiêu nũng nịu dỗ người này, Ôn Nhiễm Nhiễm đã dùng đến mức thuần thục.

Thẩm thị bị nàng quấn lấy đến mức không nhịn được cười, lòng mềm nhũn, đành phải gật đầu đồng ý.

Ôn Nhiễm Nhiễm theo sau Thẩm thị bước ra khỏi phòng, đây là lần đầu tiên từ khi xuyên qua nàng nhìn thấy toàn cảnh tiểu viện này.

Cửa viện quay về hướng chính Nam, phòng chính xây bằng gạch xanh tọa lạc ở phía Bắc, mái ngói sứt mẻ, tường gạch cũng nứt nẻ. Bên cạnh là một căn nhà đất, mái dột, cửa sổ thủng lỗ chỗ. Phòng chính vốn là nơi ở của đại phòng, tam phòng và Ôn gia lão thái thái, còn nhị phòng thì chen chúc trong căn nhà đất bên cạnh, ai cũng khổ sở như nhau.