Tống Biệt Hành

Chương 3: Dạ yến

Gió đêm thoang thoảng đem theo cơn buốt lạnh thổi tung cánh rèm voan mỏng, lại quật lung lay ánh nến chập choạng trên những chiếc giá đồng chạm trổ rồng phượng. Tiếng đàn cầm réo rắt ngân nga, từng sợi âm luồn qua gió lạnh, tuyết lác đác phả một trận giá buốt tận xương.

Tống Nhã Uyên lấc ca lấc cấc đi vào, tà áo nhăn nhúm, đai lưng xốc xếch lười biếng chẳng muốn chỉnh. Mái tóc đen dài chỉ buộc hờ bằng sợi ruy băng đỏ, gió đêm lộng rối mái tóc y, đem ánh mắt hờ hững cuốn theo ánh trăng nhàn nhạt phía xa.

Y chếnh choáng trong men say, tay cầm một bông hoa đuôi chó phe phẩy trước mặt, lại nhét đầy thắt lưng một bầu rượu, đôi mắt phượng hẹp dài cuốn lấy những ánh mắt đặt lên thân y. Tống Nhã Uyên đem bộ dạng tùy tiện, ngả nghiêng, cứ thế khệnh khạng bước vào đại điện.

Tống Nhã Uyên dừng lại, ánh mắt tư lự đặt lên một bóng hình đang lẳng lặng nhìn y. Lăng Tiêu Dã mang theo khí lạnh của trời xuân ẩm ướt, lại vương mùi cỏ hoang của chốn thảo nguyên bạt ngàn, trầm ngâm đặt ánh mắt lên y. Cả người hắn tựa lang bạt khách, ánh mắt vương nét trời cao đất rộng, chẳng dung nổi màn kịch hí trường chốn phù hoa.

Lăng Tiêu Dã trầm ngâm mà nâng chén quế lộ lên trước mặt, khóe môi khe khẽ cong lên hờ hững. Một thoáng giao nhau, men rượu trong chén hắn cũng hóa thành lửa, thiêu cháy cuống họng, Lăng Tiêu Dã thản nhiên nghiêng cổ mà nuốt trọn chén quế lộ cay nồng. Giữa men say chát đắng, bàn tay vô thức truyền đến cơn tê dại, từng đầu ngón tay vẫn hằn sâu dấu răng.

Tống Nhã Uyên cười khinh bỉ, rồi phất tay áo rộng, lảo đảo chệnh choạng bước đi, đem thân hình bé nhỏ chen trong lối người đông kịt, bầy hầy hương rượu cay xè và phấn son nồng đượm.

Y nghiêng đôi mắt ươn ướt nhìn Tɧẩʍ ɖυật Vân đang qua quýt, xum xeo bên các bô lão đại thần. Tống Nhã Uyên vươn tay mềm nhũn khều góc áo của Tɧẩʍ ɖυật Vân: "Thẩm đại nhân, lâu ngày không gặp, ngài vẫn giữ thói quen cũ, lúc nào cũng cong đuôi như vậy. Thiên hạ này đâu phải ai cũng có tài như ngài, muốn cong là cong được đâu."

Tɧẩʍ ɖυật Vân nghe vậy liền quay ngoắt lại, trên môi nở nụ cười rạng rỡ như hoa đầu xuân, đem ánh mắt tròn xoe lấp lánh như sao, ngước nhìn Tống Nhã Uyên đầy thành kính.

"Ối Điện hạ của ta ơi, cuối cùng ngài cũng đến rồi! Ta mong ngóng ngài mà ngày đêm thao thức, ăn không ngon ngủ không yên, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Tiệc này mà thiếu điện hạ thì còn gì vui nữa chứ! Điện hạ phong lưu hào sảng, tiêu diêu phiêu dật như gió mây, khiến kẻ phàm trần như ta ngưỡng vọng không thôi á. Người đối với ta như ánh mặt trời với cỏ cây nè, như bầy chiên lạc đường tìm được chủ nè, như sao trời dẫn lối trong đêm tối nè. Ối, điện hạ của ta, người chính là ánh sáng đời ta!"

Tống Nhã Uyên chả buồn để ý mấy lời ton hót của hắn, ngửa đầu nốc cạn một chén rượu cay xè, rồi cất giọng lè nhè: "Thẩm đại nhân, ngài có nhận ra người kia không?" Tống Nhã Uyên hất cằm về phía Lăng Tiêu Dã, người cũng đang đầy ý vị liếc nhìn y.

Tɧẩʍ ɖυật Vân cũng phóng tầm mắt theo, ánh mắt vừa chạm đến Lăng Tiêu Dã đã lập tức co rụt lại, hệt như mèo con thấy hổ, muốn chui tọt vào ổ trốn luôn cho xong.

"Là nhị công tử của Lăng gia - Lăng Tiêu Dã. Trước kia hắn thỉnh thoảng cùng cha hắn đến Trường Đô ăn tết. Giờ lại được hoàng thượng điều về Trường Đô giữ chức Đô Đốc tổng binh, cai quản Cấm Quân. Xem ra cũng là một kẻ có tài."

Tống Nhã Uyên vịn lên bả vai gầy gò của Tɧẩʍ ɖυật Vân, khe khẽ tiếp lời, tiếng nói như thủ thỉ bên tai: "Hắn đến Trường Đô nhiều lần như vậy, sao ta chưa từng gặp hắn nhỉ?"

Tɧẩʍ ɖυật Vân không buồn ngẩng đầu, chậm rãi đáp: "Điện hạ có năm nào là không đau ốm đâu, toàn hẹn vào dịp Tết nhất là đau ốm triền miên thôi à, hết gió thổi cũng cảm, trời lạnh cũng ho. Người ta đến, điện hạ thì lại trốn trong phủ dưỡng bệnh. Ngài mà không gặp hắn, cũng là chuyện đương nhiên thôi!"

Tống Nhã Uyên gật gù, như thể y vừa mới giác ngộ chân lý, rồi y bật cười ha hả, tiếng cười khe khẽ đập vào khoảng không rồi như giọt nước vỡ tan trong chén rượu say nồng. Y nhớ đến ánh mắt sắc như dao của người đó trong đêm bên bến Ngân Khúc, một chút cuồng dại như gió lốc, lại ẩn nhẫn một tia mê mang phảng phất như kẻ lạc lối trong đêm trường.

Hà Ngọc Phong cách xa xa, trừng mắt nhìn Tống Nhã Uyên, trong lòng hận không thể xách cổ tên hoàng tử này vứt ra ngoài. Nguyên do là bởi Tống Nhã Uyên thường xuyên vác cái bộ dạng say xỉn, nát rượu chạy đến Hộ Bộ vòi tiền. Một hai lần Hà Ngọc Phong còn có thể nhắm mắt cho qua, ngậm đắng nuốt cay đút mấy lượng bạc vào túi y, nhưng nhiều lần thì kho bạc chẳng mấy chốc mà đốt sạch vào tiền rượu của vị tam hoàng tử.

"Tam hoàng tử này, ngày đêm rượu chè be bét đã đành, hắn tùy tiện phóng túng đến hoàng thượng cũng không buồn quản. Nhưng đây vốn là tiệc hoàng gia, nơi chốn thâm cung nghiêm trang kính cẩn, lại có mặt người của Bắc Mạc. Hắn trêu hoa ghẹo nguyệt, lại ngả ngớn cợt nhả, chẳng coi ai ra cái thể thống gì. Thật là mất hết cốt cách nam đức."

Tống Nhã Uyên vểnh tai thật cao, thu cho rõ mọi thanh âm đang thì thầm tên mình. Y vội vội vàng vàng xốc tà áo chạy đến bên Hà Ngọc Phong, lại khụy một cái đánh "bộp" xuống đất, hai gối quỳ phẳng lì ngon nghẻ trước mặt Hà Ngọc Phong.

Tống Nhã Uyên cất giọng thiu thỉu: "Ối chao! Thượng thư đại nhân nói chí phải! Người ta thường bảo "tre non dễ uốn, tre già khó uốn", chi bằng ta tập làm người đoan chính ngay từ bây giờ!"

Mặt Hà Ngọc Phong tái xanh, trăm ánh mắt trong đại điện đều đổ dồn về phía hắn và Tống Nhã Uyên: "Điện... điện hạ, ngài làm cái gì vậy. Thần nào dám to gan dạy bảo điện hạ. Ngài mau đứng dậy đi, trước mặt bao nhiêu người, thực không hay..."

Tống Nhã Uyên nghiêng đầu: "Ơ. Hà đại nhân cho rằng đầu óc ta ngu dốt, chẳng tiếp thu nổi lời hay lẽ phải của ngài sao?"

Hà Ngọc Phong xanh mặt, vội vã xua tay: "Không, thần nào dám..."

"Ngài nói đúng lắm! Ta đúng là ngu dốt, ngu hơn cả chó nữa kìa! Hà đại nhân đừng ghét bỏ ta mà, cũng đừng trách ta đần độn mà."

Hà Ngọc Phong: "..."

Hà Ngọc Phong siết chặt tay áo, trán lấm tấm mồ hôi, biết rõ mình vừa bị vị điện hạ này bẫy một vố đau điếng.

Cao Lương Bằng thấy Tống Nhã Uyên vẫn quỳ gối, dáng vẻ chẳng có chút gì là hối lỗi, trong lòng không khỏi thở dài. Ông trầm giọng nói, từng chữ rành rọt, vang vọng giữa yến tiệc: "Điện hạ, ngài là dòng dõi hoàng thất, thân phận cao quý, không thể tùy tiện hành xử như kẻ vô danh nơi đầu đường xó chợ được."

Đào Dĩ An chỉ biết đưa ánh mắt bất lực phủ đầy sương mờ của trời đêm lạnh buốt, trơ trọi ngắm nhìn Tống Nhã Uyên. Hương rượu cay nồng phảng phất quất lên mặt hắn, chẳng khác nào tát cho hắn một phát tỉnh cả người, khiến hắn chỉ muốn quay đầu bỏ chạy. Tiếng ca nữ tắt lịm, không khí yến tiệc thoáng chốc im ắng lạ thường. Đào Dĩ An hít sâu một hơi, cam chịu cúi người đỡ lấy Tống Nhã Uyên đang mềm nhũn như một con mèo say nắng.

Tống Nhã Uyên liền quàng tay ôm cổ hắn thật chặt, lắc lắc khe khẽ như làm nũng, còn cố tình dí sát mặt vào, khiến Đào Dĩ An nổi hết da gà da vịt. Y cất giọng yếu ớt như thể cả thế gian này không còn ai thương xót y nữa.

"Dĩ An, ta khát rượu..."

Đào Dĩ An thấy da đầu tê dại; trong lòng gào thét: "Lại nữa hả?" Hắn chỉ còn cách đem bản mặt thật bình tĩnh, thật lạnh lùng như chẳng có gì, giọng điệu vừa nhẹ nhàng vừa cứng rắn: "Điện hạ, người uống ít thôi."

Tống Nhã Uyên chu đôi môi đỏ mướt ướp vị nồng của rượu quế hoa cay xè, y rũ mắt đầy đáng thương, cất giọng thủ thỉ như thể vừa bị cả thiên hạ ghẻ lạnh.

"Nhưng mà ta buồn lắm... Dĩ An, chẳng ai chào đón ta cả."

Đào Dĩ An nhắm mắt, thở ra một hơi thật dài, trong lòng thầm niệm: "Bình tĩnh, nhịn nhịn nhịn!" Rồi hắn cúi đầu, nửa vỗ về an ủi, nửa đâm thẳng vào tim vị điện hạ đang giả vờ giả vịt đáng thương trước mặt mình.

"Điện hạ quậy quá, ai dám chào đón người."

Tống Nhã Uyên lập tức ngưng diễn, khẽ hừ một tiếng, buông tay khỏi cổ Đào Dĩ An, còn không quên đẩy hắn ra xa vài bước, giọng điệu đầy chán nản: "Chẳng thú vị gì cả!"

Nói đoạn, y xoay người lướt đi như một hồn ma vừa ngâm trong vại rượu cả đêm, bay thẳng về phía hoàng thượng, bỏ lại Đào Dĩ An đứng đó, mặt mày đen kịt, hận không thể ném thẳng y ra ngoài cửa đại điện.

"Phụ hoàng...!" Tống Nhã Uyên kéo dài giọng, lại lết thân tàn bị con sâu rượu đυ.c khoét, nặng nề đi đến trước mặt Tống Nhạc.

"Nhã Uyên, hình như đang rất vui vẻ mà nhỉ?"

"Phụ hoàng, thần nhi đương nhiên là cực kỳ vui rồi! Rượu ngon nè, mỹ nhân xinh đẹp nè, không vui mới lạ đó!"

Tống Nhạc khe khẽ thở dài, cũng là vì hắn đã quá nuông chiều y: "Trẫm thấy con hình như uống không ít nhỉ?"

Tống Nhã Uyên nghiêng đầu như thể đang suy nghĩ thật nghiêm túc, rồi gật gù lẩm bẩm: "Đúng thế, đúng thế. Nhưng mà phụ hoàng yên tâm đi nha, thần nhi chưa say đến mức ngã lăn ra đâu nè. Thần nhi vẫn đủ tỉnh táo để quỳ đây nè."

"Nếu đã quỳ thì con quỳ cho nghiêm chỉnh đi. Con muốn nghe dạy bảo đúng không?"

Tống Nhạc dừng lại, chuyển ánh mắt qua Hà Ngọc Phong, rồi từ từ cất lời sắc bén như gươm: "Vậy Hà đại nhân, ngươi thấy nên dạy gì cho Tam hoàng tử đây?"

Hà Ngọc Phong đang bực bội, mặt đỏ phừng phừng như quả ớt chín, nghe những lời này rót vào tai thì mặt mày tái xanh như cóc chết, lập tức chắp tay hành lễ, trong lời nói vẫn còn mang chút bất mãn.

"Bệ hạ, vi thần chỉ lo Tam điện hạ hành xử như vậy sẽ tổn hại danh dự của hoàng gia."

Tống Nhã Uyên ngước đôi mắt ngây thơ khe khẽ chớp: "Phụ hoàng, con có tổn hại danh dự của hoàng gia không?"

"Nhã Uyên, con chính là con trai của trẫm, danh dự của con cũng là danh dự của hoàng gia."

Tống Nhã Uyên thoáng ngẩn ra, cười phá lên vui vẻ, lại vỗ tay bộp bộp: "Hay lắm! Phụ hoàng quả nhiên là minh quân!"

Tống Nhạc lắc đầu, không muốn nhiều lời đôi co với y nữa. Hắn phất tay áo, giọng điệu mang theo chút bất lực nhưng cũng đầy bao dung: "Thôi được rồi, ngồi xuống đi. Đừng làm trò nữa."

Tống Nhạc thu lại ánh mắt, nhìn lướt qua Tống Khải Đình và Tống Vũ Hiên, rồi chậm rãi cầm chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Tống Nhã Uyên phủi nhẹ tà áo, lảo đảo bước đi, đầu lắc lư như một kẻ không xương, khệnh khạng tiến về phía Huệ Phi. Cả đại điện chẳng ai còn để tâm đến y nữa, ngoại trừ một Đào Dĩ An đang rầu rĩ đến bạc tóc và một ánh mắt lạnh buốt như đao của Lăng Tiêu Dã, từ đầu đến cuối chỉ găm chặt vào y.

"Sao con lại uống nhiều như vậy chứ? Nhã Uyên, thân thể con vốn đã không tốt, không nên buông thả bản thân như thế. Nếu không may con đổ bệnh, chẳng phải ta và phụ hoàng con sẽ rất lo lắng sao?"

Tống Nhã Uyên bật cười, mắt híp lại, cười khì: "Sao con có thể để mẫu phi lo lắng được? Con ăn chơi đàn đúm, rượu chè be bét, chả làm được cái tích sự gì cho đời sất. Kẻ vô dụng như con ấy à, chết quách đi có khi còn rảnh nợ đời đấy."

Một tiếng "độp!" vang lên dứt khoát.

Tống Khải Đình ngồi bên cạnh không nhịn được mà đập mạnh quạt xuống bàn, ánh mắt nghiêm nghị quét đến Tống Nhã Uyên: "Nhã Uyên! Không được nói năng bậy bạ!"

Thu Tử Yên khẽ thở dài, trong ánh mắt nhìn Tống Nhã Uyên không có trách cứ, chỉ có sự bao dung dịu dàng tựa như nàng đang nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh mà đáng thương. Nàng vươn tay nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay Tống Khải Đình, như muốn xoa dịu sự nghiêm khắc của hắn.

"Điện hạ, chàng đừng trách Nhã Uyên nữa. Đệ ấy còn nhỏ, cứ từ từ dạy bảo là được."

Tống Nhã Uyên ngả người ra sau, giọng điệu lả lơi: "Tẩu tẩu đối với ta tốt nhất trên đời. Tẩu tẩu thương ta nhất trên đời."

Thu Tử Yên vẫn giữ nụ cười hiền hòa, không hề để tâm đến những lời đùa cợt của y. Nàng chỉ nhẹ giọng khuyên nhủ: "Tam điện hạ, đừng gây rắc rối nữa nhé. Phụ hoàng không trách phạt ban nãy là để giữ thể diện cho điện hạ, điện hạ đừng khiến người phải khó xử."

Y nhướng mày, giả vờ trầm tư một lát, rồi phất tay như một đứa trẻ bướng bỉnh bị người lớn bắt tuân theo quy tắc: "Đệ nhớ rồi, nhớ rồi mà. Đệ sẽ ngoan ngoãn."

Nhưng lời nói của y chẳng mang chút thành ý nào, bằng chứng là ngay sau đó, y đã quay sang nhìn Tống Vũ Hiên, ánh mắt sáng quắc đầy vẻ tò mò xen lẫn chế nhạo.

Tống Vũ Hiên ngồi ngay ngắn, cả người như được bao phủ bởi một tầng khí lạnh đến mức người bên cạnh cũng không khỏi cảm thấy rét run.

"Nhị ca, huynh không nói gì sao?" Tống Nhã Uyên cười cười.

"Tam đệ luôn khiến mọi người vui vẻ thế này, thật khiến ta ngưỡng mộ."

Tống Nhã Uyên chỉ cười, khẽ lắc lư, rồi loạng choạng xoay người rời đi, để lại phía sau một vệt hương rượu quế hoa cay nồng hòa vào bầu không khí tĩnh lặng đầy căng thẳng.

Tống Nhã Uyên dừng lại trước mặt Lăng Tiêu Dã, ánh mắt phượng dài hơi nheo lại: "Đô Đốc bao lần không quản đường xá xa xôi đến Trường Đô, ta lại chưa từng có dịp gặp mặt. Giờ nghĩ lại, trong lòng ta buồn lắm đó, Đô Đốc đại nhân có biết không?"

Lăng Tiêu Dã nhấc chén rượu, chậm rãi đưa lên môi, ánh mắt vẫn thờ ơ như cũ: "Chúng ta đã gặp mặt hay chưa, trong lòng điện hạ chẳng lẽ còn không rõ. Hay người quên rồi?"

Tống Nhã Uyên bật cười khẽ, cánh tay trắng nõn chống cằm, đôi mắt cong lên tựa vầng trăng non: "Ngươi không ở Trường Đô nên không biết chứ. Ta đầu óc ngu si, học trước quên sau, có những chuyện ta câu trước câu sau đều quên sạch sành sanh... nhưng có những người, dù có muốn quên, ta cũng không quên được."

Y nhẹ nhàng nói, bàn tay thon dài cầm lấy bình rượu, rót đầy hai chén. Hương rượu nồng ấm lan tỏa, vấn vít không gian giữa hai con thú đang cẩn thận thăm dò, vừa thách thức vừa lả lơi.

Tống Nhã Uyên đặt một chén trước mặt Lăng Tiêu Dã, một chén khác nâng lên môi, nhưng lại không uống, chỉ nhẹ nhàng nghiêng chén rượu để giọt nước đỏ sẫm từ từ tràn ra, men theo cánh môi ửng hồng của y, lại lăn dài trên cần cổ nõn nà.

"Có những người, bản thân quên không được, chưa chắc đã là chuyện không tốt." Hắn nói, giọng điệu nhẹ bẫng như gió thoảng.

Tống Nhã Uyên khẽ cười, ánh mắt ươn ướt nhìn Lăng Tiêu Dã mơ hồ, ngón tay đẫm rượu của y vươn ra, chấm nhẹ vào đôi môi lành lạnh của hắn.

Lăng Tiêu Dã không tránh, chỉ nghiêng đầu khẽ hé răng cắn nhẹ và đầu ngón tay của Tống Nhã Uyên. Tống Nhã Uyên lập tức rụt tay lại, rồi đưa tay lên nhìn dấu răng nhàn nhạt trên đầu ngón tay của mình.

"Đô Đốc vẫn hung hăng như vậy, làm ta sợ rồi."

Lăng Tiêu Dã cầm lấy chén rượu trên bàn, thong thả uống cạn, rồi thấp giọng cười khẽ.

"Điện hạ vẫn tùy tiện như vậy, làm thần hưng phấn rồi."