Hôm Nay Mèo Nhà Tôi Lại Nghĩ Cách Nuôi Tôi

Chương 2: Tắm Rửa Cho Mèo

“Kẽo kẹt…”

Quan Hôn Hiểu đẩy cánh cổng nhỏ ra, cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra âm thanh cọt kẹt, bản lề trượt trên chốt cửa tạo nên tiếng cọ xát trầm đυ.c. Anh tiện tay ném hai bông hoa nhài vào chậu nước bên cạnh, nơi có vài bông súng đang nở rộ.

Một con cá chép cẩm lý từ dưới nước lao lên, há miệng nuốt trọn đóa hoa rồi nhanh chóng lặn xuống dưới tán lá sen. Cái đuôi uyển chuyển vẽ nên từng vòng gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.

"Đợi đó, nếu không đủ tiền nuôi mèo, sớm muộn gì cũng cho nhà ngươi bỏ vào nồi nấu canh.” Quan Hôn Hiểu khẽ đá vào thành chậu nước.

Ánh đèn vàng nhạt từ trong nhà hắt ra phủ lên khu vườn nhỏ một màu sắc ấm áp khiến những khóm lá xanh và bông hoa trắng bên hiên nhà cũng nhuốm thêm phần dịu dàng.

“Vào đi...”

Chủ nhà còn chưa nói hết câu, một cục bông đen nhỏ đã nhẹ nhàng lướt qua mu bàn chân anh, như thể đã quen thuộc từ lâu, rồi ung dung tiến vào sân. Nó thong dong đi khắp nơi, từng góc một đều phải đánh dấu chủ quyền như thể đây là lãnh địa của chính mình.

"Nhóc đúng là tự nhiên ghê.”

Quan Hôn Hiểu bật cười nhưng cũng không ngăn cản nó. Anh xách theo hộp cơm tối vào nhà, đứng trên bậc cửa đổi dép, sau đó lê đôi dép lào bước vào phòng khách.

Chẳng bao lâu sau, mèo nhỏ cũng hoàn thành công cuộc tuần tra và nhảy nhót vào trong. Tuy nhỏ con nhưng thân thủ lại vô cùng nhanh nhẹn, thậm chí không cần lấy đà mà vẫn có thể nhảy thẳng lên bàn tròn cao gần nửa mét. Cái đuôi nó quấn nhẹ quanh cổ tay Quan Hôn Hiểu, rồi từ từ bò xuống.

“Đói bụng à?” Quan Hôn Hiểu vừa xé lớp ni lông bọc hộp cơm vừa hỏi: “Hôm nay nhóc bắt được mấy con chuột?”

Đuôi mèo nhỏ nhẹ nhàng quét ngang. Chỉ với động tác đơn giản đó, Quan Hôn Hiểu đã nhìn ra ý phủ định rõ ràng.

"Nhóc không ăn chuột sao?"

"Meo." Mèo nhỏ khẽ vẫy đuôi lên xuống.

Quan Hôn Hiểu lập tức hiểu ra: “À, vậy là có chứ gì.”

“Muốn ăn chung không?” Anh mở hộp đũa dùng một lần, liếc nhìn hai đĩa đồ ăn cay trên bàn rồi nhanh chóng đổi giọng: “Mèo không thể ăn đồ quá mặn, quá cay càng không được. Nhóc ăn cay được không?”

Mèo nhỏ tiếp tục hất đuôi qua lại.

"Thôi được, anh làm cho nhóc món khác vậy."

Quan Hôn Hiểu đặt đôi đũa xuống, đứng dậy vào bếp lục tủ lạnh. Sau một hồi, anh lấy ra hai quả trứng gà và một cây xúc xích.

“Trứng chiên xúc xích ít muối, nhóc có ăn không?” Anh vẫy tay với mèo nhỏ.

Mèo nhỏ khẽ cụp đuôi xuống rồi nhanh nhẹn nhảy lên bệ bếp, đáp xuống nhẹ như không.

Quan Hôn Hiểu nghi ngờ nó còn có thể nhảy thẳng lên nóc tủ lạnh. Cái thân hình nhỏ bé này rốt cuộc lấy đâu ra sức bật và khả năng vận động phi thường như vậy?

"Đừng lại gần bếp quá, cẩn thận dầu bắn trúng, bị rụng lông thì anh không chịu trách nhiệm đâu.”

Anh khẽ cốc lên đầu mèo nhỏ hai cái, sau đó rửa tay, bật bếp, đổ dầu vào chảo rồi đập trứng vào, khuấy đều tạo thành lớp trứng vàng óng ánh. Tiếp theo anh cắt xúc xích thành từng miếng nhỏ rồi cho vào chảo.

Mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm xuống cách đó vài mét, hai chân trước co lại kê dưới cằm. Nó cứ thế nhìn chằm chằm, hết nhìn cái chảo lại nhìn Quan Hôn Hiểu, chòm râu khẽ rung rung, không rõ đang nghĩ gì.

Quan Hôn Hiểu ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa, thành thạo chiên xong món trứng xúc xích rồi đổ vào chén. Món ăn đơn giản nhưng hương thơm của trứng hòa cùng vị béo của xúc xích lan tỏa khiến người ta không khỏi nuốt nước bọt. Anh xúc hai muỗng cơm vào trộn đều, một chén cơm mèo đơn giản nhưng đủ dinh dưỡng thế là hoàn thành.

“Hôm nay nhặt được nhóc là ngoài ý muốn, nên anh không chuẩn bị gì cả. Cứ ăn tạm đi.” Quan Hôn Hiểu vừa bê chén cơm vừa nói, mèo nhỏ đứng bên cạnh chân anh lon ton theo sát: “Thức ăn đóng hộp cho mèo hơi đắt, sau này anh sẽ mua ức gà, thịt bò linh tinh nấu cho nhóc. Mỗi ngày ăn gì thì còn tùy xem anh ăn gì. Nhóc chấp nhận được không?”

Chưa đợi anh đặt chén xuống đất, mèo nhỏ đã nhảy lên bàn, nhẹ nhàng vẫy đuôi ra hiệu đồng ý.

Quan Hôn Hiểu bật cười, dịch chén cơm lại gần nó: “Được rồi, quyết định vậy đi.”

Ánh đèn phòng khách giống như trong sân, vẫn là màu vàng ấm áp, khiến không gian trở nên mơ màng như những ký ức tuổi thơ xa xưa. Nhược điểm duy nhất là ánh sáng hơi yếu, khiến gian phòng có vẻ thiếu sức sống.

Trước đây Quan Hôn Hiểu đã quen với việc sống một mình, ăn cơm một mình. Yên tĩnh thì có nhưng cũng vô cùng cô đơn.

Bây giờ có thêm một sinh vật nhỏ ở bên cạnh, anh nhai cơm, nó cũng nhai cơm. Anh cầm đũa chạm vào chén, nó cũng gõ răng vào bát, phát ra những tiếng leng keng đồng điệu. Không khí quạnh quẽ trong phòng bỗng nhiên trở nên náo nhiệt hơn hẳn, ngay cả mùi vị đồ ăn cũng có vẻ ngon hơn thường ngày.

“Chậc.” Quan Hôn Hiểu cảm thán: “Đây mới gọi là cuộc sống.”

Sau khi ăn tối, Quan Hôn Hiểu dọn dẹp bát đũa, liếc mắt sang thấy mèo nhỏ cũng vừa ăn xong. Cái bát của nó sạch bong, không còn sót lại một hạt cơm. Ngay cả vết dầu dính mép cũng đã được nó liếʍ sạch sẽ. Nó đang liếʍ móng vuốt, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, chẳng rõ có ăn no chưa.

Quan Hôn Hiểu cầm cái bát trống trơn lên, bật cười: “Ôi chao, còn sạch hơn cả ví tiền của anh nữa. Thành thật khai báo đi, trước khi lang thang ngoài đường, nhóc đã từng được ăn no chưa?”

Mèo nhỏ mở to đôi mắt tròn xoe vô tội, nhìn chằm chằm vào Quan Hôn Hiểu.

Ba giây sau, Quan Hôn Hiểu đã hiểu ra.

“Được rồi, ăn nhiều một chút.” Nói rồi, anh liếc nhìn cái bụng căng tròn của nó: “Nhưng cũng đừng cố nhồi nhét quá, căng bụng quá rồi hỏng mất tiêu thì lại bắt anh phải tốn tiền đưa nhóc đi khám bệnh. Nghĩ cho anh chút đi, anh cũng chỉ là một nhân viên làm công đáng thương thôi.”

“Meo~”

Mèo nhỏ dụi đầu vào ngón tay anh, đôi mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết, phát ra tiếng kêu mềm mại nũng nịu.

Quan Hôn Hiểu bật cười khẽ, gõ nhẹ lên đầu nó hai cái rồi xoay người đi rửa bát.

Nửa tiếng sau, sau khi dọn dẹp bếp núc và tắm rửa xong xuôi, anh thay đồ ngủ, tóc vẫn còn ẩm ướt, ôm theo ổ sạc dài ba mét ra ghế mây trước phòng khách, vừa cắm sạc điện thoại vừa lướt màn hình.

Mèo nhỏ đang liếʍ lông trên sofa, thấy vậy liền rón rén bước tới, nhẹ nhàng nhảy lên người anh. Nó giẫm giẫm lên ngực và bụng Quan Hôn Hiểu, tìm một chỗ thật thoải mái rồi cuộn tròn lại, duỗi móng vuốt cào nhẹ rồi ngáp dài một cái.

Quan Hôn Hiểu sững người vài giây, rồi xoa xoa bộ lông mềm mại của nó, vuốt từ đỉnh đầu xuống tận chóp đuôi: “Sao lại bám người thế này?”

“Meo meo~”

Mèo nhỏ duỗi bốn chân ra như một chiếc bánh mèo, móng vuốt nhỏ bấu chặt lấy áo anh, nó dùng hành động để bày tỏ thái độ, nếu không muốn quần áo bị xé rách thì đừng có gỡ nó xuống.

Quan Hôn Hiểu bật cười, chọc nhẹ lên đầu nó: “Biết làm nũng thế này, sao hồi trước lại thành mèo hoang được nhỉ? À đúng rồi, giờ nhóc không phải mèo hoang nữa, vậy có phải anh nên đặt tên cho nhóc không?”

Mèo nhỏ ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt nhìn anh chăm chú.

“Ừm… Đã là người nhà anh, thì cái tên cũng phải liên quan đến anh mới được… Để anh nghĩ xem nào…”

Quan Hôn Hiểu lẩm bẩm, trong đầu chợt hiện lên một đoạn ký ức.

Hồi anh sáu, bảy tuổi, mẹ anh luôn tin vào Phật pháp, tu thiền đoạn tình đã từng giải thích về ý nghĩa tên của anh.

“Hôn Hiểu” mang nghĩa ngày và đêm, trắng và đen, thiện và ác. Là tháng năm, là phẩm đức, tất cả đều có thể gói gọn trong hai chữ này. Kết hợp với họ "Quan", cái tên ấy mang một nét siêu thoát, không vướng bụi trần.

Quan Hôn Hiểu chính là hiểu rõ trắng đen. Đó là kỳ vọng của mẹ dành cho anh nhưng cũng là điều bà cả đời không thể làm được.

Quan Hôn Hiểu khẽ cụp mắt xuống, lật lại trong ký ức một câu trong Hàm Đan Ký, nơi hai chữ ấy từng xuất hiện.

Anh áp lòng bàn tay lên gáy mèo nhỏ, nhẹ nhàng vuốt dọc theo sống lưng nó.

"Một gối thừa hương, ngọt ngào tỉnh mộng, nào sánh được kẻ bát chuyển thông suốt cõi trời. Anh tên là Hôn Hiểu, vậy nhóc gọi là Thiên Khiếu đi, nghe cũng thuận tai. Người phàm tục như chúng ta đặt tên đơn giản thôi, chỉ cần có chút liên hệ với nhau là được. Còn về họ..."

Quan Hôn Hiểu suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: "Nhóc không cần theo họ anh, họ này cũng chẳng có gì hay ho. Thôi thì cứ dựa vào giống loài của nhóc đi. Họ Miêu... Ừm… Không, đổi thành họ Mầm, thế nào?"

Mèo nhỏ khẽ nheo mắt, cằm tựa vào trước ngực anh, cọ cọ một cách đầy thân mật.

Quan Hôn Hiểu bật cười, đưa tay xoa cằm nó.

Cho một con mèo một cái tên đầy ý nghĩa như thể là điển cố kinh điển, anh cảm thấy bản thân đúng là đầu óc bị nước ấm ngâm đến hỏng rồi.

Anh nằm dài trên ghế hơn một tiếng đồng hồ, đến khi bệ hạ cuối cùng cũng phê xong mớ tấu chương mạng xã hội, anh nhấn mũi một cái, sau đó tiện tay vuốt ve cục thảm lông trên người anh.

Thiên Khiếu cuộn tứ chi lại, ghé lên ngực anh, thở khò khè như một chiếc xe máy nhỏ. Nhìn thì có vẻ ngủ say nhưng ngay khi anh vừa động đậy, đôi mắt kia lập tức mở ra, trong mắt không hề có chút buồn ngủ nào.

"Nhóc không ngủ sao?" Quan Hôn Hiểu mệt mỏi phất tay: "Không ngủ thì tự mình đi chơi đi, anh buồn ngủ rồi."

Anh bế mèo nhỏ đặt xuống đất, phủi vài sợi lông dính trên áo ngủ, vừa ngáp vừa đi về phía phòng.

Anh có thói quen sinh hoạt như một ông già, nhất định phải ngủ trước 12 giờ, sáng 7 giờ tự nhiên tỉnh, thậm chí chẳng cần đặt báo thức.

Nhưng mới đi được vài bước, cảm giác nhột nhột nơi cổ chân lại xuất hiện. Anh cúi đầu, liền thấy Thiên Khiếu không hề bỏ đi, mà lại chậm rãi theo sát bên chân anh, cái đuôi nhỏ lắc qua lắc lại, thỉnh thoảng cọ vào mắt cá chân, như thể cố tình trêu chọc.

"Không chơi à?" Quan Hôn Hiểu bật cười: "Thôi được, vậy ngủ chung đi."

Vừa nói anh vừa dùng chân nhẹ nhàng đẩy nó ra nhưng mèo nhỏ lại không chịu tách rời, cứ dính sát vào anh.

Anh định đẩy nó thêm lần nữa nhưng Thiên Khiếu đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu lên, đôi mắt tím tròn xoe nhìn anh đầy ấm ức.

Bị một con mèo con nhìn chằm chằm đến mức chột dạ, Quan Hôn Hiểu chậm rãi thu lại chân, bất lực thở dài.

Bước vào phòng anh đi đến tủ quần áo, vừa tìm vừa nói: "Muốn ngủ ở đâu thì tự tìm chỗ, anh lấy cái chăn cũ cho nhóc nằm."

Chưa nói dứt câu trước mắt anh đã thấy một bóng đen lướt qua. Thiên Khiếu nhảy phóc lên giường, đi quanh chiếc gối anh thường dùng vài vòng, sau đó mới nằm sấp xuống.

"…Nhóc muốn ngủ trên giường?"

"Meo." Thiên Khiếu tựa cằm lên móng vuốt, đuôi nhẹ nhàng vẫy vẫy.

"Không được." Quan Hôn Hiểu nghiêm mặt, kiên quyết nói: "Trừ khi nhóc tắm rửa trước."

Thiên Khiếu nghiêng đầu, dường như hiểu được ý anh. Một lát sau, nó chủ động nhảy xuống giường, bước đi hai bước, rồi quay đầu lại nhìn anh chằm chằm.

Quan Hôn Hiểu suy nghĩ, thử hỏi: "Nhóc đồng ý đi tắm?"

"Meo ~"

"…"

Anh sợ rằng mình không phải nhặt một con mèo hoang, mà là một tiểu yêu tinh trở về.

"Được rồi, chờ chút."

Nửa tiếng sau, Quan Hôn Hiểu ôm Thiên Khiếu vào phòng tắm, mang theo sữa tắm dành cho mèo, khăn lông hút nước và cả máy sấy.

"Nói là nuôi đơn giản thôi mà…" Anh chân thành thở dài: "Mới có mấy tiếng đồng hồ, hơn trăm tệ cứ thế mà bay mất, còn nhanh hơn cả thời gian trôi qua nữa."

Thiên Khiếu vươn người, nhẹ nhàng cọ cọ cằm anh, hai cái móng vuốt nhỏ còn ôm lấy cổ anh.

"Đừng làm nũng, anh sẽ không vì nhóc tiêu tiền mà đem nhóc vứt đi đâu." Quan Hôn Hiểu bật cười, bế nó đặt xuống bồn tắm: "Từ nhỏ đến lớn anh luôn là tấm gương đạo đức mẫu mực, hồi đi học còn viết văn về việc giúp bà lão qua đường mười lần mỗi học kỳ, làm gì có chuyện nhẫn tâm vứt bỏ nhóc."

Nói xong, anh vặn vòi nước, đổ đầy một chậu nước ấm, rồi vỗ vỗ mặt nước ra hiệu cho Thiên Khiếu nhảy vào.

Thiên Khiếu ngoan ngoãn nhảy vào trong nước, chỉ để lộ cái đầu nhỏ ra ngoài.

Lông đen nhánh thấm nước, bết chặt vào da, lộ ra đường nét khung xương rõ ràng, chỉ có cái đầu tròn trĩnh là vẫn đáng yêu như cũ.

Quan Hôn Hiểu đọc kỹ hướng dẫn sử dụng sữa tắm, xoa bọt ra tay rồi nhẹ nhàng mát-xa lên lông nó.

Anh có một đôi tay thanh tú, khớp xương rõ ràng nhưng không thô cứng, lòng bàn tay ấm áp, vết chai mỏng mờ mờ, giống như tay của một nghệ sĩ hoặc nhạc công.

Một đôi tay như vậy, lúc này đang nhẹ nhàng vuốt ve lông mèo, từng chút từng chút một gỡ bỏ những mảng lông rối, cuốn theo cả bụi bẩn mà rửa sạch.

Thiên Khiếu tựa đầu vào thành bồn, giương mắt nhìn anh, lẳng lặng quan sát gương mặt chuyên chú kia.

Khoảnh khắc này, trên mặt Quan Hôn Hiểu thực ra không có biểu cảm gì rõ ràng, chỉ có một chút tà khí vốn ẩn nhẫn nơi chân mày bị rửa sạch, để lộ ra nét ôn hòa như nước chảy, thanh tú rành rọt.

"Meo…"

"Đừng há miệng, nước tắm sẽ bắn vào đó."

"Meo…"