Hôm Nay Mèo Nhà Tôi Lại Nghĩ Cách Nuôi Tôi

Chương 1: Bị Mèo Ăn Vạ

Trong thành phố Kỳ Huyện, ánh chiều tà trải dài trên con phố Đào Lý phản chiếu lên tấm biển của một cửa hàng chuyển phát nhanh có cái tên Chuyển Phát Nhanh Phong Thủy.

Phía trước là quầy giao dịch, phía sau là kho chứa hàng. Một chàng trai trẻ đang nằm ườn trên ghế nhân viên, mắt lờ đờ như sắp ngủ. Bộ đồng phục rộng thùng thình không che được vóc dáng cao ráo cân đối của anh. Hai chân dài chẳng khác gì người mẫu, gác hờ lên thùng giấy chất dưới bàn. Mái tóc đen hơi rối, gương mặt lười biếng nhưng lại toát lên vẻ cuốn hút, trông cứ như một con sư tử đang gật gù.

Trên màn hình máy tính, con số 16:59 vừa nhảy sang 17:00. Cứ như thể trong đầu có cài đồng hồ báo thức, anh lập tức mở bừng mắt, bật dậy thật nhanh, chốt sổ chấm công, báo cáo tan ca, tắt máy tính, rồi vọt ra quầy trước. Vừa chốt khóa cửa trước cửa sau xong, cả người anh mới thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm sau tám tiếng bị bóc lột.

Một ngày làm việc lương bèo bọt đến đây là hết. Anh quét mã mở khóa một chiếc xe đạp cũ, nâng yên lên cao nhất, cúi người cầm lấy tay lái. Tiếng đinh linh keng keng của linh kiện xe rung lên khi anh nhấn bàn đạp và phóng đi.

Nhìn rõ thì đây chỉ là một chiếc xe đạp công nghệ hiện đại nhưng rơi vào tay anh lại ra cảm giác như đang đi BMW của thế kỷ trước, loại xe Đại Giang 28 đình đám một thời.

“Anh Hiểu, tan làm rồi hả?”

Anh thợ sửa xe đang chỉnh lại phanh xe điện, nghe tiếng xe quen thuộc thì ngẩng đầu, cười chào.

“Ừ, vất vả rồi.” Quan Hôn Hiểu giơ tay đáp lại.

“Anh Hiểu, có muốn mua một suất cơm về không? Hôm nay có món giá đặc biệt!”

Chị nhân viên quán cơm gia đình ló đầu ra, tay cầm tờ giấy A4 với dòng chữ to tướng: “Món đặc biệt hôm nay: Trứng xào cà chua, 16 tệ.”

“Đợi có lương rồi tính.” Quan Hôn Hiểu khoát tay rồi nhếch môi: “Món đặc biệt mà 16 tệ á? Nhờ chị về bảo ông chủ ôn lại kiến thức ngữ văn tiểu học giùm tôi nhé.”

“Sao lại là ngữ văn chứ không phải toán?”

“Vì vấn đề không nằm ở con số 16, mà nằm ở hai chữ đặc biệt.”

Đoạn phố Đào Lý dài khoảng 30 mét, hai bên lưa thưa vài ba cửa hàng. Trên đường về, Quan Hôn Hiểu lần lượt chào hỏi từng người một. Hai phút sau, vừa hay đèn xanh bật sáng, anh tăng tốc đi qua ngã tư.

Chỗ làm của anh cách nhà không xa. Chạy qua một rừng hoa hòe tím thơm ngát, rẽ trái vào con hẻm cuối đường, dãy nhà hai tầng bên tay trái có một căn trồng đầy hoa nhài chính là chỗ anh ở.

Nhưng anh không về nhà ngay mà ghé sang một con đường nhỏ cách đó 600m. Nơi này có một dãy quán ăn vỉa hè tuy đơn sơ nhưng đồ ăn phong phú, giá cả phải chăng, đặc biệt món chay chỉ 6 tệ một suất. Nơi đây cũng là "Ngự Thiện Phòng" mà anh hay còn là bệ hạ tự phong yêu thích nhất.

“Leng keng…”

Quan Hôn Hiểu dựng xe trước cửa tiệm, bấm hai hồi chuông. Bên trong giọng nói oang oang của cô đầu bếp vang lên:

“Tiểu Hiểu, hôm nay ăn gì đây?”

“Đậu hũ Tứ Xuyên, thịt bò luộc cay, cho ít tiêu thôi nhé.” Quan Hôn Hiểu gọi thẳng mấy món tủ.

“Cơm có lấy không?”

“Có, hai lạng là được.”

Mười mấy phút sau, Quan Hôn Hiểu cầm theo suất cơm chiều, nhàn nhã đạp xe về nhà. Một bên là bãi cỏ viền đá cẩm thạch, bên kia là rừng hoa hòe tím phủ sắc hoàng hôn, hương thơm dìu dịu len vào trong gió, nhẹ phất qua gương mặt anh.

Đang tận hưởng khoảnh khắc tan tầm thư thái, thì bất thình lình có một bóng đen lao vụt qua bánh xe trước. Anh giật mình bóp cả hai phanh, hai chân dài vững vàng giữ thăng bằng, cúi người xem xét tình hình.

Vừa cúi xuống, mu bàn chân anh chợt trĩu nặng. Một thứ gì đó mềm mềm, ấm áp cọ vào da, cảm giác tê tê ngứa ngứa khiến ngón chân anh vô thức co lại.

“Meo…”

Một tiếng kêu mềm nhũn vang lên dưới chân. Quan Hôn Hiểu cúi đầu, mắt chạm mắt với một sinh vật nhỏ bé.

Đó là một cục bông tròn vo, lông đen tuyền như than, thoạt nhìn chẳng khác gì đám bụi than trong "Vùng đất linh hồn" nhưng được phóng to gấp mấy lần.

Nó ngước cái đầu tròn xinh, để lộ đôi mắt chiếm gần nửa khuôn mặt. Tròng mắt tròn xoe màu tím biếc như đá quý, đuôi mắt hơi cong lên. Bộ lông toàn thân đen tuyền, chỉ có hai vệt màu nhạt hơn vắt chéo trên khóe mắt, trông như vẽ eyeliner. Dáng vẻ đáng yêu mà lại có chút tinh ranh như hồ ly.

Quan Hôn Hiểu nhìn nó chằm chằm.

Năm giây trôi qua, cả hai vẫn nhìn nhau.

Thêm năm giây nữa, Quan Hôn Hiểu nhấc thử chân lên, định rút khỏi cái bụng mềm mềm của nó.

"Meo!"

Mèo đen nhỏ lại kêu lên một tiếng, nó lập tức nhào tới, dính chặt lấy mu bàn chân anh, như một cục mochi đen bám riết không buông.

Quan Hôn Hiểu thử rút chân, mèo nhỏ lại bám.

Quan Hôn Hiểu thử lại lần nữa, nó vẫn bám.

... Nếu cứ tiếp tục, có khi Quan Hôn Hiểu phải biểu diễn cú đá xe đạp ngoạn mục ngay tại chỗ mất. Nghĩ vậy, anh thở dài, cúi xuống xoa nhẹ gáy cục bông.

“Nhóc con, đừng nói với anh là nhóc định ăn vạ nhé? Anh nghèo lắm, mà với tình cảnh này thì ai nằm xuống trước sẽ là người thua.”

Mèo đen nhỏ chớp chớp mắt, cái đuôi nhỏ vẫy vẫy hai cái, dường như không hiểu ý anh.

Quan Hôn Hiểu suy nghĩ một chút, lôi điện thoại ra, gõ vài cái rồi giơ lên trước mặt nó, nghiêm túc khoe số dư tài khoản: 0.06 tệ.

Tiền lương của anh không để dư đồng nào, con số lẻ này còn là do lần trước lười bấm số chẵn mới còn sót lại.

Nhưng mèo thì biết gì về tiền bạc chứ? Quan Hôn Hiểu lại càng có cớ vỗ vỗ nó:

“Nhìn đi, đến cơm còn sắp không đủ ăn, nuôi nổi nhóc thế nào đây?”

Nói xong, anh thấy mèo nhỏ liếc sang hộp cơm trên tay lái.

Quan Hôn Hiểu hắng giọng, thản nhiên như không, cũng chẳng thấy kỳ quái khi ngồi đây đôi co với một con mèo.

“Đây là bữa tiệc lớn cuối cùng trước khi có lương. Vài ngày tới, anh chỉ có thể uống nước cầm hơi, ăn bánh mì hết hạn của siêu thị. Một cây xúc xích phải chia ba bữa ăn. Hiểu chưa?”

Mèo nhỏ nghiêng đầu suy nghĩ, rồi bất ngờ bật nhảy khỏi chân anh, thoắt cái đã chui tọt vào bãi cỏ.

Con đường đất hai bên mọc đầy cỏ dại, chẳng ai thèm chăm sóc, lại thêm đủ loại cây cỏ mọc lộn xộn, thế là cỏ cao đến tận đầu gối Quan Hôn Hiểu. Con mèo đen bé tí tẹo, vừa chui vào là mất hút, chỉ còn nghe thấy tiếng lá cỏ xào xạc vang lên.

Chẳng lẽ vì bị sáu phần tiền tiết kiệm kếch xù của anh làm cho chấn động, nên quyết định từ bỏ ăn vạ, chuyển sang sống có trách nhiệm, chuyên tâm làm mèo săn mồi?!

Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu Quan Hôn Hiểu, thì con mèo đen đã như mũi tên rời cung, phóng vọt ra ngoài. Lần này trong miệng nó cắp một con chuột to tổ chảng, to ngang hai bàn tay anh ghép lại, chắc do khí hậu phương Nam nuôi dưỡng mà thành.

Nó thả con chuột xuống đất, rồi trong lúc Quan Hôn Hiểu còn đang ngẩn người, nó nhanh như chớp lại lao vào bụi cỏ, tha ra một con nữa.

Lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, đến khi Quan Hôn Hiểu hoàn hồn lại, thì một gia đình sáu thành viên nhà chuột đã xếp ngay ngắn bên chân anh, tất cả đều an tường… lên đường.

"Ơ…" Anh ngơ ngác gãi đầu: "Đây là đồ dự trữ của nhóc hả?"

"Meo~"

Con mèo đen phe phẩy đuôi, thong thả đi đến trước mặt anh rồi ngồi xuống. Cái đuôi thon dài quấn lên hai chân trước, ngước đôi mắt tím nhìn anh chằm chằm. Ánh hoàng hôn phản chiếu trong mắt nó sáng rực đẹp đến mức khiến người ta rối loạn.

Bỗng dưng Quan Hôn Hiểu có linh cảm… Con mèo này là ông trời thương tình thấy anh sống cô đơn tội nghiệp, nên đặc biệt gửi đến như một món quà.

"Làm ơn dừng ngay mấy trò quyến rũ này lại." Anh ngả người ra sau cảnh giác: "Anh đây không có hứng thú với kiểu này đâu."

Mèo đen nghiêng đầu, chớp mắt vô tội. Anh lại hít một hơi, ôm ngực như bị bắn trúng.

Được rồi, đổi ý.

"Thôi được, nể tình nhóc biết mang đồ ăn đến cống hiến, anh sẽ cho nhóc một cơ hội ăn vạ." Anh khoanh tay, nhướng mày đầy thách thức: "Nếu đuổi kịp tốc độ của anh, thì anh sẽ nuôi nhóc."

Nói xong Quan Hôn Hiểu nhấc chân, chuẩn bị bung hết tốc lực… Nhưng còn chưa kịp chạy, đã cảm thấy phía trước xe đạp trĩu xuống. Nhìn lại, con mèo đen nhanh nhẹn nhảy thẳng vào giỏ xe, đôi mắt cong cong, nhìn anh cười như một con hồ ly ranh mãnh.

"…"

Quan Hôn Hiểu đập tay lên tay lái: "Được rồi, nhóc thắng! Cùng đi thì cùng đi. Nhưng mà lương thực dự trữ của nhóc anh không ăn, nhóc cũng không được mang theo. Trước khi về nhà với anh, nhóc phải xử lý hết đống này trước đã."

Mèo đen vươn móng vuốt, ánh mắt lộ ra vẻ do dự một cách… rất chi là có nhân tính.

Quan Hôn Hiểu búng trán nó một cái, khóe môi nhếch lên: "Yên tâm, đã bảo nhóc đi theo, thì anh sẽ không bỏ chạy."

Dưới ánh hoàng hôn, bóng của người con trai trở nên mờ ảo, ánh sáng chiếu lên gương mặt sắc nét của anh, mang theo chút ôn nhu pha lẫn vẻ lười nhác, có phần bí ẩn nhưng lại khiến người ta cảm thấy an tâm.

Mèo đen ngồi trong giỏ xe, nhìn nụ cười kia mà thấy yên lòng, sau đó nhẹ nhàng nhảy xuống, bước đến bức tường gần đó. Nó hất cằm ra hiệu với ba con mèo hoang đang cuộn tròn dưới chân tường, động tác vô cùng tự nhiên nhưng lại toát lên dáng vẻ kiêu ngạo.

Ba con mèo kia, một con béo ú màu cam, một con lông vằn xám và một con tam thể đang nằm ườn phơi nắng. Nhưng ngay khi thấy chỉ thị, cả ba lập tức bật dậy, vèo một cái lao tới chia nhau sáu con chuột trên mặt đất, sau đó lại nhanh chóng quay về vị trí cũ, tiếp tục hưởng thụ ánh nắng chiều.

Quan Hôn Hiểu nhướn mày: "Nhóc là đại ca mèo ở khu này à?"

Mèo đen nhảy lại vào giỏ xe, nghe vậy thì lười biếng vẫy vẫy đuôi.

Quan Hôn Hiểu đưa tay ước lượng kích cỡ của nó, rồi tự phủ nhận suy đoán của mình: "Ừm... nhìn cái tướng này thì không giống lắm."

Mèo đen nheo mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, trông như đang cười đầy ngạo nghễ.

Đã quyết định nuôi nó rồi thì Quan Hôn Hiểu cũng không suy nghĩ nhiều nữa. Anh đạp xe tiếp tục lên đường, gió mát lùa qua làm không khí buổi chiều càng thêm dễ chịu.

Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối ngày phủ lên con đường một màu vàng óng, rọi xuống những bông hoa tím dọc lối đi, tạo thành từng vệt sáng lấp lánh.

Quan Hôn Hiểu đạp xe thong thả, miệng ngân nga một bài hát cũ. Đi qua những con hẻm nhỏ lát đá xanh, anh vừa chào hỏi hàng xóm, vừa khen nho và cà chua trong vườn nhà dì Vương trồng tốt thật. Nhìn sang mấy luống dâu tây và việt quất bên hàng rào, anh gật gù tán thưởng.

Cuối cùng, anh dừng xe trước cửa nhà mình, nghiêng người hái xuống hai đóa hoa nhài trắng muốt.

Một bông anh cài sau tai mình, bông còn lại thì nhẹ nhàng kẹp lên tai phải của mèo đen. Nhìn nó chớp mắt ngây thơ, lông đen tuyền đối lập với bông hoa trắng, trông y như một viên than bóng lấp lánh, Quan Hôn Hiểu không nhịn được bật cười:

"Ừm, cũng xinh đấy."

Mèo đen hình như hiểu được anh đang cười cái gì, giật giật tai, rồi ngẩng đầu cắn lấy bông hoa vừa rơi xuống.

Nó cẩn thận trèo lên khung xe, nhẹ nhàng đặt bông hoa lên mu bàn tay Quan Hôn Hiểu, dùng chóp mũi cọ nhẹ hai cái, sau đó ngước đôi mắt tròn long lanh nhìn anh, khe khẽ kêu một tiếng:

"Meo~"

Quan Hôn Hiểu giật mình bật cười, cầm lấy bông hoa rồi diễn sâu, giả bộ ôm tim như đang nhận một lời tỏ tình nồng cháy.

"Chà, kiếp trước nhóc chắc là cao thủ tình trường hả? Kiểu này thì cả Nguyệt Lão cũng phải nể vài phần đấy!"