“Ngọc nương, chúng ta chia tay trong hòa bình.” Giọng nói của Kỳ Nguyên Hồng mang theo sự uy hϊếp.
“Chia tay trong hòa bình hả?” Khương Ngọc cúi đầu nhìn tờ giấy ly hôn trong tay, nói: “Năm ngươi mười tuổi, mặc áo quần rách rưới đến cửa hàng nhà ta, cầu xin cha mẹ ta cho ngươi một công việc, than là không sống nổi nữa.
Sau đó, ngươi muốn đọc sách, quỳ gối trước mặt cha mẹ ta, cầu xin bọn họ cho ngươi đi học, thề rằng cả đời này sẽ cảm kích họ, sau này sẽ phụng dưỡng họ đến hết đời. Tiếp nữa, ngươi thi đậu tú tài, lại quỳ gối trước mặt cha mẹ ta, thề rằng cả đời này sẽ không rời bỏ ta, cầu hôn ta.
Mười ba năm, cha mẹ ta đối xử với ngươi như con ruột, từ bút mực giấy nghiên, học phí, chi tiêu giao thiệp với bạn bè cùng trường, ngươi dùng bao nhiêu tiền của Khương gia, ngươi đã từng tính toán chưa?”
Kỳ Nguyên Hồng nghe những lời này mà đỏ hết cả mặt, Tô Nguyệt Trân cũng nhăn mặt lại, nàng ta không ngờ giữa Kỳ Nguyên Hồng và Khương Ngọc lại có ràng buộc sâu đậm như vậy.
“Không muốn giấy ly hôn, vậy cho ngươi một phong thư bỏ vợ nhé?” Tô Nguyệt Trân hếch cằm nhìn Khương Ngọc nói.
“Ngươi chắc chứ?” Khương Ngọc nhướn mày nhìn.
“Hồng lang, viết thư bỏ vợ.” Tô Nguyệt Trân ra lệnh, Kỳ Nguyên Hồng “khó xử” nhìn Khương Ngọc: “Ngọc nương, nhất định phải làm to chuyện sao?”
Khương Ngọc không nói, bà tử đứng sau Tô Nguyệt Trân mở miệng, bà ta nhìn Khương Ngọc nói: “Khương nương tử, ngươi ở chốn dân gian, có lẽ chưa từng nghe nói đến phủ Thanh Sơn Bá ở kinh thành. Quý phi nương nương hiện nay xuất thân từ phủ Thanh Sơn Bá, Quý phi nương nương là cô ruột của tiểu thư nhà ta.
Khương nương tử, xin hãy nhận thức rõ thân phận của mình, cho dù là phủ Thanh Sơn Bá hay Quý phi nương nương, đều không phải là người mà ngươi có thể chọc vào.”
Phủ Thanh Sơn Bá và Quý phi nương nương, hai ngọn núi lớn đè xuống, Khương Ngọc im lặng không nói. Vẻ mặt Kỳ Nguyên Hồng thoải mái hơn rất nhiều, còn Tô Nguyệt Trân lại càng vênh váo hơn.
“Ta không định dùng thế lực để chèn ép người.” Tô Nguyệt Trân liếc nhìn Khương Ngọc: “Nhưng ngươi không biết điều, một thương nhân thấp hèn cứ bám víu Hồng lang, vậy thì đừng trách ta không khách sáo.”
Nàng ta nhìn Kỳ Nguyên Hồng, lại nói: “Hồng lang, viết thư bỏ vợ cho nàng ta.”
Kỳ Nguyên Hồng nhìn Khương Ngọc với vẻ không đành lòng, hắn ta nghĩ ngợi rồi nói: “Ngọc nương, nàng hãy nhận tờ giấy ly hôn này đi, chúng ta đến nha môn làm thủ tục.”