Ánh xuân ấm áp xuyên qua song cửa sổ chạm trổ, rọi vào thư phòng tràn ngập hương mực.
Trước chiếc bàn gỗ đàn hương to bản là một nữ tử mặc một chiếc váy dài tay rộng màu đỏ tươi. Nàng cầm bút lông, hài lòng nhìn bốn chữ mạnh mẽ trên giấy:
Trai đểu chết đi!
Mành châu khẽ động, nha hoàn Hạ Hà bưng trà bước vào: “Tiểu thư, cô gia và vị nữ tử kia lại sai nô tỳ đến giục người. Còn nói…”
Hạ Hà ấp úng, Khương Ngọc cầm tờ giấy vừa viết xong, vo tròn rồi ném vào sọt rác, giọng điệu bình thản: “Còn nói gì nữa?”
Hạ Hà cẩn thận quan sát sắc mặt nàng: “Còn nói… Nếu người không đi gặp họ thì họ sẽ xông vào.”
Khóe môi Khương Ngọc nhếch lên một độ cong giễu cợt, sửa sang lại tay áo rồi bước ra ngoài: “Xem ra bọn họ gấp lắm rồi!”
Gió xuân lướt nhẹ ngoài hiên, Khương Ngọc nhìn thoáng qua gốc đào đầy hoa màu hồng phấn ở góc sân, nói với bà tử đứng ở cửa: “Chặt cây đào đó đi.”
Cây đào này là do nàng và Kỳ Nguyên Hồng cùng nhau trồng khi hai người đính hôn. Mấy năm qua, nàng nhìn nó dần dần lớn lên từ cành non nhỏ bé, cũng giống như nàng nâng đỡ Kỳ Nguyên Hồng đi từng bước từ học sinh đến tú tài, rồi đến cử nhân, cuối cùng là đỗ Trạng Nguyên.
Nhưng không ngờ sau khi Kỳ Nguyên Hồng đỗ Trạng Nguyên lại muốn cưới quý nữ nhà cao cửa rộng, ép người vợ tào khang này phải ly hôn.
Hừ!
Khương Ngọc đi thong thả, đến cửa đại sảnh, thấy Kỳ Nguyên Hồng đang cúi đầu nói gì đó với nữ tử kia, tóc hai người quấn vào nhau, vô cùng thân mật.
Khương Ngọc không nhìn mà đi đến ghế chủ vị ngồi xuống, hai người kia mới tách ra. Trên mặt Kỳ Nguyên Hồng có vẻ xấu hổ, nữ tử kia lại bình tĩnh như không có gì xảy ra.
“Sĩ nông công thương, thương nhân là thấp kém nhất. Hôm nay Hồng lang đã là Trạng Nguyên, một nữ tử nhà buôn như ngươi chỉ làm ảnh hưởng đến con đường làm quan của chàng, nếu biết điều thì từ bỏ đi.” Môi đỏ của nữ tử khẽ mở, mang theo sự kiêu ngạo vô đối.
Khương Ngọc nhìn nàng ta, áo đỏ bó sát, đầu đội đầy châu ngọc, mũi nhỏ môi hồng, quả nhiên là phú quý diễm lệ.
Đây chính là quý nữ nhà cao cửa rộng.
“Ngươi cũng nghĩ vậy sao?” Khương Ngọc nhìn Kỳ Nguyên Hồng hỏi.
Mắt Kỳ Nguyên Hồng chạm phải mắt nàng, lập tức né tránh, hắn ta nói: “Ngọc nương, tuy Nguyệt Trân nói… Hơi thẳng, nhưng cũng hợp tình hợp lý. Nàng cứ đồng ý đi.”
Khương Ngọc nhìn hắn ta, im lặng một lát rồi hỏi: “Ngươi muốn ta từ bỏ thế nào?”
“Chúng ta ly hôn đi.” Kỳ Nguyên Hồng lấy ra một tờ giấy đưa cho Khương Ngọc.
Khương Ngọc không nhìn, lại hỏi: “Nếu ta không đồng ý thì sao?”