Cưỡng Ép Thần Phục

Chương 1

Lần đầu tiên Hạ Tiểu Lan gặp Triệu Đình Quân là vào bữa tiệc sinh nhật năm cô mười tuổi. Năm ấy ba mẹ đã tổ chức cho cô một sinh nhật hoành tráng, mời biết bao nhiêu người có máu mặt, trong đó có ba của hắn, Triệu Ích Khiêm.

Hạ Chí Quang muốn con gái tìm được bạn chơi cùng, cho nên đã đặt ra yêu cầu là khách mời phải dẫn theo con trai hoặc con gái tầm tuổi cô. Đó là lý do vì sao Triệu Đình Quân xuất hiện.

Hạ Tiểu Lan mười tuổi ăn mặc như một nàng công chúa xinh đẹp. Cô được mẹ tết tóc hai bím xinh xắn, váy xoè màu hồng nhạt đáng yêu, làn da trắng nõn như tuyết, quả thực là giống hệt như búp bê Tây Dương trong truyền thuyết.

Hôm ấy có rất nhiều bạn nhỏ khác xuất hiện, ai cũng vây xung quanh cô chơi đùa, chính vì vậy mà việc Triệu Đình Quân chỉ đứng trong một góc đã khiến Hạ Tiểu Lan chú ý tới.

Cô gái nhỏ xách làn váy lên, từ từ chạy về phía hắn. Thiếu niên đứng trong bóng tối, thân thể gầy nhom ốm yếu, người thì cao lêu nghêu, tóc mái dài che khuất nửa gương mặt.

Hạ Tiểu Lan dừng lại cách hắn một bước chân. Cô chỉ cao đến ngang eo hắn một chút, cho nên phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của đối phương.

"Anh ơi, anh có muốn ra kia chơi cùng em không?"

Cô bé ngọt ngào hỏi, đôi mắt to tròn tò mò nhìn thẳng vào hắn.

Bấy giờ thiếu niên mới cúi đầu nhìn cô, dưới mái tóc hoang dã là đôi mắt đen sâu thẳm như bầu trời đêm.

Hắn không trả lời ngay, mà đứng yên như một bức tượng đá. Trên gương mặt non nớt là vẻ chết lặng không phù hợp với một đứa trẻ.

Hạ Tiểu Lan thấy hắn không nói gì, cô bé chu môi không vui, tay nhỏ vươn ra nắm lấy áo khoác của hắn, nhẹ nhàng lắc lư mấy cái rồi nũng nịu cầu xin: "Đi mà, ở bên đó có nhiều đồ ăn ngon lắm luôn, còn có cả đồ chơi nữa, anh không thích sao?"

Ánh mắt của thiếu niên lướt từ khuôn mặt phúng phính tới bàn tay đang kéo áo mình của cô, cuối cùng dừng lại trên dây thắt lưng màu đen quấn quanh eo cô. Ngay lúc ấy, một vẻ sợ hãi chợt lướt qua trong đôi mắt lãnh đạm của hắn.

Hạ Tiểu Lan lại không hiểu được điều đó, cô chỉ thấy hắn nhìn chằm chằm vào dây lưng của mình, thế là vui vẻ hỏi: "Anh trai, anh thích cái này sao? Đây là món quà mà mẹ tự tay đeo cho em đó, nếu mà anh thích thì em sẽ tặng cho anh!"

Cô gái nhỏ vừa dứt lời đã không do dự tháo món đồ yêu thích của mình xuống, nguyện ý dùng nó để đổi lấy một người bạn tốt.

Nhưng mà khi cô giơ tay ra, thiếu niên lại vội vàng lùi về phía sau, đôi con ngươi co lại như thể thấy được một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

“Không, tôi không thích, cực kỳ không thích.”