Trên bức tường lạnh lẽo mang sắc thái trang nghiêm của sân ga hiển thị ba chữ “Khu Quốc Vương”, ngay phía trước phù hiệu độc đáo có hình vương miện và kiếm giao nhau, mấy chữ “Khu số 10” phủ lên một tầng ánh sáng mờ ảo đang lặng lẽ lập lòe.
Sau đó, người ngồi ở vị trí G76 cứ thế lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, cho đến khi con tàu bắt đầu chuyển động, dần dần chìm vào màn sương vừa mới dâng lên. Không bao lâu sau, tầm nhìn của Ôn Thời Thuần lại trở nên rõ ràng, dù vẫn là ban đêm, nhưng ánh sáng rực rỡ từ những thành phố xa lạ vẫn ánh vào trong mắt của những hành khách trên tàu.
Đoàn tàu này lao nhanh qua những vùng đất hoang vu và thành phố, xuyên qua ánh sáng và bóng tối kỳ dị.
Vài phút sau, trong toa tàu vang lên một giọng nói nhắc nhở:
[Đoàn tàu lần này đã rời khỏi Khu thứ 10 “Khu Quốc Vương”, sắp đi vào Khu thứ Năm “Khu Du͙© vọиɠ”.]
[Đoàn tàu sẽ dừng lại tại Khu Thứ Tư “Khu Cổ Tích”, Khu Thứ sáu “Khu Định Mệnh”…]
[Điểm đến cuối cùng của đoàn tàu này là Khu thứ hai “Khu Tử Vong”.]
Sau khi giọng nói im bặt, một vài thông tin mới lại xuất hiện.
Không gian trong toa lặng ngắt như tờ, ai nấy đều cẩn thận ngồi ngay ngắn trên vị trí của mình.
Ôn Thời Thuần thu hồi ánh mắt.
Vừa rồi, cậu đã bị dịch chuyển từ một gian phòng ngủ xa lạ lên thẳng sân ga này, thậm chí còn mặc sẵn quần áo…
Tình huống này thực sự rất dọa người.
Chưa kể đến việc trong đầu cậu dường như còn chứa một thứ gì đó không thể xác định.
Một lát sau.
Ôn Thời Thuần cầm tấm thẻ trắng trong tay lên, một mặt của thẻ hiển thị thông tin chỗ ngồi của chuyến đi lần này, ở mặt còn lại, phía trên in hình một bông hồng vàng rực rỡ.
Lúc cậu đang nghịch tấm thẻ, thứ trong đầu cậu đột nhiên lên tiếng: [Đây là thẻ ban đầu mà mỗi người chơi đều có thể nhận được khi tiến vào “Chiều không gian số 11”, có thể gọi đây là thẻ chính, thẻ chính của cậu là “Hoa Hồng Kim Sắc”.]
Hiếm khi nó chủ động giải thích, Ôn Thời Thuần im lặng lắng nghe, giọng nói trong đầu cậu vẫn đang giải thích:
[Người chơi liên tục vượt qua các phó bản, nếu sống sót thì sẽ có một tỷ lệ nhất định để nâng cấp thẻ.]
[Mặt sau của thẻ là thông tin cá nhân của người chơi, cũng như thông tin về ga tàu và chuyến tàu mà họ cần lên trước khi tham gia trò chơi.]
[Thẻ chính sẽ được trói định với người chơi, trừ khi người chơi tử vong, nếu không thẻ chính sẽ không bao giờ biến mất hoặc bị thất lạc.]
[Ngoài ra, người chơi có thể triệu hồi bảng điều khiển cá nhân để thực hiện các thao tác.]
Nói tới đây, hệ thống khựng lại một lúc, giống như đang ngập ngừng không biết có nên nói hay không:
[Bây giờ cậu có thể kiểm tra kỹ năng của thẻ chính rồi.]
…
Ôn Thời Thuần gật đầu: [Hiểu rồi.]
Thế nhưng khi nhìn thấy thông tin kỹ năng hiện lên trên thẻ, thanh niên vốn có thần sắc lãnh đạm lại thoáng sững người, sau đó, cậu vô thức ngồi thẳng lưng, dường như đã hiểu ra lý do vì sao hệ thống lại tạm dừng khi nhắc đến cái gọi là “Kỹ năng” này.
Thì ra khi nãy hệ thống khựng lại cũng không phải ảo giác của cậu.
Nghĩ vậy, ánh mắt Ôn Thời Thuần cũng trở nên phức tạp hơn.
Trên tấm thẻ trắng trong tay cậu, một dòng chữ lặng lẽ hiện lên:
[Hoa Hồng Kim Sắc lóa mắt mê người.]
[Sở hữu tấm thẻ này, vạn vật đều sẽ sinh ra lòng yêu thích đối với bạn.]
[Kỹ năng 1: Lực hấp dẫn bẩm sinh.]
…
Vài phút im lặng ngắn ngủi.
Ôn Thời Thuần: “…”
Không đúng lắm thì phải.
Cuối toa tàu, trong đôi mắt xanh biếc mê hoặc của thanh niên tóc bạc lóe lên một tia nghi hoặc hiếm thấy.
Kỹ năng này… Có ý nghĩa gì vậy?
Người ngồi ở cuối toa tàu dần dần dâng lên một cảm giác nôn nóng không yên.
Vừa rồi hệ thống còn nhắc đến việc tấm thẻ này có thể nâng cấp.
Biểu cảm trên mặt Ôn Thời Thuần trở nên nghiêm túc: [Sau khi nâng cấp, kỹ năng của thẻ có phải sẽ được tăng cường trên nền tảng của kỹ năng ban đầu không?]