Vạn Nhân Mê Thánh Mẫu Rơi Vào Tu La Tràng Rồi

Chương 4

Hắn chịu đựng mà quan sát cô, cho đến khi cô gái không chút do dự cúi người ngồi xuống bên cạnh hắn, định đưa tay kiểm tra vết thương trên cơ thể hắn, lúc này hắn mới nhận ra rốt cuộc sự khác biệt ấy đến từ đâu.

Quá sạch sẽ.

Đôi mắt cô quá tĩnh lặng, quá trong trẻo. Không phải là sự trấn định của kẻ từng trải mà là sự ngây thơ của một chú nai con chưa từng biết đến hiểm nguy.

Trong đôi mắt ấy không hề tồn tại thứ gọi là máu tanh, cái chết hay nỗi sợ hãi. Thậm chí ngay cả cảnh giác cơ bản nhất cũng chẳng có.

Cô không giống một sinh vật được nuôi dưỡng trong đấu trường khốc liệt này.

“… Cô cứ thế mà đi vào sao?” Giọng hắn khàn đặc, hỏi như thể muốn cười. Hắn lắc nhẹ cổ tay bị trói, ánh mắt nheo lại, hạ giọng mỉa mai: “Đến một thứ cơ bản để phòng thân cũng không chuẩn bị à?”

Tần Tình đã quỳ xuống cạnh hắn, bắt đầu tỉ mỉ xem xét những vết thương lở loét. Nghe hắn nói vậy, cô mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đầy vẻ ngây thơ mờ mịt, dường như chưa từng nghĩ đến điều đó.

Dĩ nhiên là chưa rồi. Đến cả thanh máu hay thanh năng lượng cô cũng không có, hệ thống khóa máu toàn diện, thì cần gì phải mang theo vật dụng phòng thân chứ?

“Tôi không có ai cần phải đề phòng cả.” Cô nghiêm túc nghĩ một lát rồi đáp lời hắn: “Anh bị thương rất nặng. Việc cần làm bây giờ là chữa khỏi cho anh. Nếu anh không hồi phục được thì chỉ một mình tôi cũng không ra khỏi đây nổi. Vậy nên, phòng bị anh có ý nghĩa gì chứ?”

Hắc Đao suýt nữa bật cười. Với hắn, những vết thương này dù không dễ lành nhưng cũng chẳng đủ để khiến hắn chết. Chỉ cần được tháo xích, hắn muốn làm gì mà chẳng được. Còn cô với hai bàn tay trống không, gầy mảnh như cành liễu, dù có cầm vũ khí phản kháng thì nhiều lắm cũng chỉ khiến hắn trầy xước da thịt. Nhưng chỉ cần hắn muốn, với khoảng cách gần như vậy, có đến cả chục cách để bóp nát cái cổ mảnh khảnh trắng ngần kia.

So với hắn, lòng tốt của cô lúc này thật quá ngây thơ, thậm chí là buồn cười.

Nhưng khi cô gái cúi sát người lại gần, những ngón tay thon mảnh khẽ chạm lên cổ hắn tìm kiếm chỗ khóa, hắn lại im lặng không lên tiếng.

Cô mặc một chiếc váy đen thêu hoa văn vàng kim, vạt váy nhẹ lướt qua làn da thô ráp của hắn rồi để lại một cảm giác mềm mại xa lạ khiến hắn bất giác cứng người.

Hắn hơi dịch chuyển, xiềng xích nặng nề phát ra tiếng vang lanh lảnh.

Cô gái hơi chau mày, giọng trách nhẹ: “Đừng cử động lung tung, thứ này gần như đã mọc liền vào da anh rồi, tôi phải tìm cách tháo ra thật cẩn thận...”