Vạn Nhân Mê Thánh Mẫu Rơi Vào Tu La Tràng Rồi

Chương 3

Đi mãi, trước mặt bắt đầu xuất hiện ánh sáng lờ mờ từ những bóng đèn cũ kỹ chập chờn, chiếu xuống mặt sàn loang lổ những vệt đen kỳ quái, tựa như vết máu đã khô bị dội nước rửa đi rồi lại vấy bẩn lần nữa.

Trong không khí lơ lửng những đốm sáng nhỏ li ti như bầy đom đóm lặng lẽ bay quanh, dù cô khua tay thế nào cũng không chịu tan biến.

Người đàn ông mang mật danh Hắc Đao lặng lẽ nhìn cô thật lâu, ánh mắt sâu thẳm như đáy vực không gợn sóng rồi bỗng khẽ nghiêng đầu tựa vào tường, khóe môi nhếch lên bật ra một tiếng cười thấp đầy bất cần.

"... Nếu cô thật sự có cách đưa tôi ra khỏi cái nơi quỷ quái này thì..."

Hắn khẽ giơ tay lên, cổ tay bị xiềng xích cọ rách đến nứt toạc, máu thịt lẫn lộn, vết thương loang lổ lộ ra từng sợi gân đỏ tươi, thế mà hắn lại chỉ tùy ý lắc lắc cổ tay như thể đó chẳng qua chỉ là một trò cười.

"Đừng nói là dẫn cô rời khỏi đây..." Giọng hắn khàn khàn, kéo dài đầy mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt lóe lên một vẻ cực kỳ nguy hiểm.

"Muốn tôi làm gì cho cô cũng được."

Ngay khi câu nói kia vừa dứt, thậm chí chưa kịp qua nổi một giây trống, cô gái mái tóc bạc như tuyết, đôi mắt vàng như nắng sớm kia đã khẽ gật đầu, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta ngỡ là ảo giác: “Được.”

Không khí nơi đây dù nhìn thế nào cũng chẳng thể coi là hòa thuận.

Không gian quá nhỏ hẹp, chật chội đến nỗi buộc hắn phải co mình lại, thân hình cao lớn như dã thú mà giờ đây chỉ có thể cuộn tròn trong góc phòng như một con mèo nhà bị thuần phục, dáng vẻ xem ra ngoan ngoãn nhưng lại chứa đựng một sự căng cứng đầy cảnh giác.

Trên người hắn dính đầy bụi bẩn, mồ hôi và vết máu khô loang lổ, đôi mắt cúi thấp, trong bóng tối lờ mờ vẫn không thể che giấu được những đường nét sắc lạnh, cứng cỏi của gương mặt ấy.

Xiềng xích nặng nề màu đen sẫm, hoen gỉ như muốn cắt vào cổ và cổ tay hắn, dồn ép từng hơi thở, vắt kiệt từng nhịp đập sinh tồn.

Nhưng tất cả giam cầm ấy không gϊếŧ chết được bản năng hoang dã nằm sâu trong huyết mạch. Ngược lại, nó chỉ khiến hắn càng giống một kẻ săn mồi đang ẩn mình trong bóng tối, chờ khoảnh khắc bùng lên.

Ở nơi tận cùng của ánh sáng nhập nhoè, trong đáy mắt hắn thoáng lên ánh lục âm u, lạnh lẽo và hiểm ác, thứ ánh mắt chỉ loài dã thú sắp sửa vồ mồi mới có.

Hắc Đao im lặng, ánh mắt không rời khỏi Tần Tình đang bước từng bước vào trong.

Khoảnh khắc cô gái ấy hoàn toàn lọt vào tầm mắt hắn, cái cảm giác kỳ lạ và khó diễn tả thành lời ấy càng trở nên mãnh liệt.