Dù hoàng đế làm nhiều chuyện hoang đường, nhưng so với những việc khác thì chuyện này cũng chỉ là một trong vô số những hành động kỳ quặc của hắn. Vì thế, các lão thần trong triều cũng không cố gắng ngăn cản quá mức.
Dẫu có làm loạn thế nào, thì vẫn phải chọn thái phó cho thái tử.
Hoàng đế không chịu thua, tiếp tục tìm kiếm từ vị trí dưới Bảng Nhãn, vẫn dùng cách cũ, gửi bài luận ẩn danh đến Mặc Hiên Văn Xã để nhờ đánh giá.
Nguyên chủ đúng là may mắn, phụ mẫu mất sớm, xuất thân bần hàn. Ngay cả chi phí chuẩn bị cho kỳ thi khoa cử ban đầu cũng là do bà con đồng hương gom góp giúp hắn.
Không ngờ rằng con đường khoa cử của hắn lại tiến xa đến tận kỳ thi đình, còn được phong làm Thám Hoa.
Nguyên chủ nhất thời quá mức vui mừng, giống như *Phạm Tiến trúng cử, đột nhiên bị sốc tinh thần. Kể từ sau kỳ thi đình và buổi diễu phố vinh danh Trạng Nguyên, cả người hắn liền trở nên mơ mơ màng màng, ngây ngốc đờ đẫn.
(*) Phạm Tiến trúng cử: Câu chuyện về một nhân vật trong văn học cổ điển Trung Quốc - Phạm Tiến. Ông là một người nghèo khó, sau nhiều năm dùi mài kinh sử cuối cùng cũng thi đỗ, nhưng vì quá vui mừng mà hóa điên.
Những đồng hương và tiểu tư theo hắn lên kinh dự thi lo lắng đến sốt ruột. Nhìn thấy cơ hội công thành danh toại đã ngay trước mắt, sao có thể để hỏng việc được?
Bất đắc dĩ, bọn họ đành phải xin nghỉ, lấy lý do là hắn không hợp đất, nước nơi này nên bị phong hàn.
Trước đó, khi hoàng đế yêu cầu Trạng Nguyên, Bảng Nhãn và Thám Hoa vào cung viết văn, hắn còn miễn cưỡng lấy lý do phong hàn dễ lây nhiễm để thoái thác một lần.
Nhưng đến lần thứ hai thì sao có thể tiếp tục từ chối? Cuối cùng, tiểu tư của hắn đành phải nhét một khoản bạc lớn cho thái giám truyền chỉ, mới khiến vị thái giám này đồng ý chiếu cố hắn thêm đôi chút.
May mắn là, dù nguyên chủ đã ngốc đi nhiều, nhưng sau khi vào cung vẫn không gây ra sai sót gì. Có lẽ nhờ ký ức cơ bắp sau nhiều năm dùi mài kinh sử, hắn vẫn an phận ngồi xuống viết xong bài văn mà hoàng đế yêu cầu, sau đó nhờ sự giúp đỡ của vị thái giám truyền chỉ mà thuận lợi rời cung.
Tuy nhiên, bài văn đó viết một cách vụn vặt, câu chữ lộn xộn, hoàn toàn là trình độ của một kẻ ngốc. Đến mức ngay cả những người bên cạnh nguyên chủ cũng lo lắng hắn sẽ khiến hoàng đế nổi giận, bắt đầu tìm đường lui cho hắn.
Nhưng ai ngờ, hắn lại vô tình trúng tuyển.
Tuy hoàng đế không giỏi văn chương, nhưng ít nhất trí tuệ vẫn bình thường. Bài văn ông ta viết ra, ít nhất cũng là câu cú trôi chảy. Như vậy chẳng phải bài "tác phẩm ngớ ngẩn" của nguyên chủ liền bị đem ra so sánh và thua kém rõ rệt sao?
Khi hay tin, hoàng đế vui mừng khôn xiết. Một là vì hả hê khi thấy mình có thể vượt mặt Thám Hoa, hai là vì cuối cùng cũng đã tìm được người thích hợp làm thái phó cho thái tử.
Hoàng đế cũng chẳng buồn xem kỹ bài văn của vị Thám Hoa này, dù sao thì ông ta cũng không có đủ kiên nhẫn. Hiện tại, ông ta chỉ một lòng cố chấp, không muốn thái tử quá mức xuất sắc, đe dọa đến địa vị của mình.
Còn về tương lai, vị hoàng đế này lại chẳng hề lo lắng chút nào. Dù sao thì những năm qua ông ta cũng lần lượt có thêm con, chỉ là bọn chúng đều không sống được lâu mà thôi. Ngự y cũng đã nói ông ta không hề có chứng bệnh gì nghiêm trọng, sớm muộn gì cũng sẽ có thêm con nối dõi.
Đến lúc có lựa chọn khác, thái tử tất nhiên sẽ bị thay thế.
Dù sao thì hoàng đế cũng chưa từng hài lòng với cố hoàng hậu.
*Ngoại thích của hoàng hậu họ Ninh, là trọng thần tâm phúc đã theo tiên đế lập quốc, từng nhiều lần khuyên can hoàng đế. Tiên hoàng hậu không sở hữu dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, lại mang phong thái phóng khoáng của gia tộc võ tướng, nên chẳng hề được hoàng đế sủng ái.
(*) Ngoại thích: Nhà mẹ đẻ.
Sau đó, mối liên hệ giữa thái tử và những lão thần tiền triều càng khiến hoàng đế thêm phần chán ghét. Liên lụy đến cả gia tộc ngoại thích của thái tử, huống chi là bản thân y.
Thế là, nguyên chủ cứ thế trở thành thái phó của thái tử.
Hòa Thanh đọc xong toàn bộ bối cảnh câu chuyện, lúc này trong đầu hắn chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.
Đó chính là muốn đấm mạnh tên hoàng đế cẩu huyết này một trận.
Sao có thể cướp sạch kịch bản phản diện của hắn như vậy chứ?
---
Cùng lúc đó, lão thái giám truyền chỉ quét mắt nhìn Hòa Thanh, sau đó hạ giọng hỏi tên tiểu tư kia: "Bệnh của đại nhân nhà ngươi đã khỏi chưa?"
Tên tiểu tư lén lút liếc nhìn Hòa Thanh, thở phào một hơi: "Mấy ngày nay đã khá hơn rồi, đại phu đến đưa thuốc có nói, qua vài ngày nữa chắc sẽ khỏi hẳn."
Lão thái giám gật đầu, vuốt ve chiếc túi gấm tinh xảo: "Trong khoa cử, những kẻ mắc bệnh không ít, nếu đại nhân nhà ngươi có thể khỏi trước khi vào cung, dĩ nhiên là tốt nhất. Nhưng nếu không khỏi thì cũng không sao. Đông cung vốn vắng vẻ, chẳng có mấy người, cho dù sau này bệnh của hắn phát tác ở đó, bệ hạ vốn là bậc nhân từ, chắc chắn sẽ không trách tội hắn."
"Trái lại, còn có thể ban thưởng cho hắn nữa."