Hoàng đế không phải chưa từng nghĩ đến việc đoạt lại quyền lực từ tay các đại thần này, nhưng ngặt nỗi bọn họ đều là những người từng trải chốn quan trường, thêm vào đó, di chiếu của tiên đế đã được công bố rộng rãi, yêu cầu nhất định phải đối đãi tử tế với những vị lão thần này.
Vậy nên, hoàng đế dù muốn cũng không thể ra tay như ý muốn.
Liên tiếp bị đả kích trên triều đình, cuối cùng ông ta cũng từ bỏ ý định “thi triển tài năng” nơi chốn quan trường. Điều này khiến các lão thần trong triều thở phào nhẹ nhõm, đất nước nhờ vậy mới có thể tạm thời ổn định được vài năm.
Thế nhưng, khi đã thất bại trên triều đình, hoàng đế cũng chẳng được suôn sẻ gì trong hậu cung.
Ngoài vị hoàng tử do hoàng hậu quá cố sinh ra, hậu cung đã nhiều năm không có hoàng tử nào sống qua ba tuổi. Dưới áp lực của các lão thần trong triều, hoàng đế mới miễn cưỡng lập người con trai duy nhất này làm thái tử.
May mắn thay, vị thái tử này vô cùng thông minh, thiên phú hơn người. Mới bốn tuổi đã có thể làm thơ viết văn, danh tiếng vang dội khắp kinh thành lúc bấy giờ.
Điều này khiến các lão thần trên triều đình vui mừng khôn xiết, ai nấy đều đặt kỳ vọng lớn lao vào vị tiểu thái tử.
Dù ngoài mặt không nói ra, nhưng trong lòng họ đều mong đợi thái tử sẽ lên ngôi sau khi hoàng đế băng hà, dẫn dắt đất nước quay trở lại thời kỳ hưng thịnh.
Nhưng chính điều này lại khiến hoàng đế khó chịu, không vui.
Không thể động đến những lão thần nắm thực quyền kia, chẳng lẽ ngay cả con trai mình ông ta cũng không thể dạy dỗ được sao?
Hoàng hậu vốn dĩ đã khó sinh khi hạ sinh thái tử, chưa đầy vài tháng sau khi sinh con, bà đã qua đời vì băng huyết.
Thế nên mọi chuyện liên quan đến thái tử trong cung đều do hoàng đế toàn quyền quyết định.
Vì vậy, dưới sự chỉ thị của hoàng đế, từ sau khi thái tử tròn bốn tuổi, không còn ai chăm sóc dạy dỗ chu đáo. Đông Cung được chọn làm nơi ở cho thái tử lại là cung điện tồi tàn nhất trong hoàng cung, còn cung nữ, thái giám, ma ma đều bị thay thế bằng những kẻ ngu xuẩn, xu nịnh.
Đường đường là thái tử của một đất nước, vậy mà phải ăn cơm thiu, mặc áo rách, nơi ở thì gió lùa mưa dột.
Theo thời gian, sức khỏe của các vị lão thần được tiên đế giao phó dần dần suy yếu. Một số kẻ gian thần nhân cơ hội này lấy lòng hoàng đế, ngang nhiên tác oai tác quái trong triều.
Trong thời đại này, muộn nhất là tám tuổi, trẻ con đã phải bắt đầu học chữ, huống chi thái tử lại là một đứa trẻ thông minh xuất chúng, bốn năm tuổi bắt đầu học cũng không sớm.
Thế nhưng dưới sự trì hoãn hết lần này đến lần khác của hoàng đế, thái tử bị kéo dài đến tận mười một tuổi mới được phép học hành.
Giờ đây, những vị đại thần từng là lựa chọn tốt nhất để làm thái phó cho thái tử đều đã lần lượt qua đời, hoàng đế mới miễn cưỡng ra vẻ làm tròn bổn phận, bắt đầu tuyển chọn thái phó cho con trai mình.
Nhưng những kẻ gian thần mà hoàng đế tin dùng trên triều lại có thanh danh quá tệ, hơn nữa bọn chúng cũng chẳng hứng thú với công việc "vừa không có lợi lộc vừa vất vả" này.
Nhưng hoàng đế lại không muốn chọn một người quá xuất sắc để làm thái phó cho thái tử, sợ rằng sẽ dạy dỗ thái tử giỏi hơn mình.
Chần chờ mãi, hoàng đế mới nghĩ đến việc giao công việc này cho những quan viên mới đỗ đạt qua khoa cử, chuẩn bị nhậm chức.
Thân phận nguyên chủ của Hòa Thanh chính là Thám Hoa trong kỳ thi đình năm nay.
Việc hắn được nhận chức vụ này hoàn toàn là một sự tình cờ.
Không biết hoàng đế lấy đâu ra sự hiếu thắng, nhất quyết muốn tìm một người thua kém mình để làm thái phó cho thái tử.
Trước đó, thậm chí hoàng đế còn yêu cầu Trạng Nguyên và Bảng Nhãn của triều đình năm nay mỗi người viết một bài luận văn, cùng với bài luận do chính ông ta chấp bút, rồi gửi cả ba bài đến Mặc Hiên Văn Xã - nơi quy tụ những học giả nổi danh nhất trong và ngoài triều đình để đánh giá ẩn danh.
Không cần nghĩ cũng biết, Trạng Nguyên và Bảng Nhãn đều là những người tài giỏi mới có thể đi đến bước này. Hơn nữa, khi hoàng đế ra lệnh viết bài, bọn họ nào dám qua loa đối phó? Tất nhiên là đã dốc hết tài năng để ứng phó.
Còn trình độ của hoàng đế thì đến kỳ thi phủ cũng khó mà vượt qua.
Vì bài viết được gửi đi ẩn danh, mà Mặc Hiên Văn Xã lại không hề biết trong số đó có bài của hoàng đế, nên bọn họ đã đưa ra những đánh giá thẳng thắn và khách quan.
Họ nhận xét rằng bài viết của hoàng đế hoàn toàn rối loạn, không thể so sánh với hai bài còn lại.
Điều này khiến hoàng đế tức giận không thôi. Phải biết rằng, Trạng Nguyên và Bảng Nhãn chỉ là viết ngay tại chỗ, còn ông ta thì đã dày công nghiên cứu bài luận của mình trong một thời gian dài.
Kết quả, hoàng đế tức tối phá vỡ truyền thống giữ quan viên đứng đầu khoa thi ở lại kinh thành, trực tiếp điều Trạng Nguyên và Bảng Nhãn đến những vùng nghèo khó để làm quan địa phương.