Phu Quân Ta Không Thể Nào Là Phản Diện Điên Phê Được

Chương 2: Tự tay hại chết

Lộc Vi Miên lập tức căng thẳng, cuống quít né tránh bàn tay của nam nhân, nắm chặt chăn gấm xê ra phía sau, xích sắt mang theo phát ra tiếng vang leng keng, “Không, không được, ta vẫn... Á!”

Xích sắt trên cổ tay đột nhiên bị lực kéo mạnh mẽ kéo về, ngay cả thân thể nàng cũng ngã xuống trước mặt hắn.

Lộc Vi Miên lại ngửi thấy mùi máu nhàn nhạt quỷ dị trên người hắn, giống như có thể ăn mòn ý chí, phá hủy tâm trí.

Hắn vuốt ve cằm nàng, trong lời nói tràn đầy khí tức bất thường, “Nói nàng đồng ý.”

Khóe môi Lộc Vi Miên run rẩy, mơ hồ nghe được tiếng mở khóa hộp của nam nhân.

Tiếp theo là truyền đến tiếng rung động từ trong chiếc hộp.

Dường như hắn rất tiếc nuối: “Đây là thứ ta mới làm. Đáng tiếc là nàng không nhìn thấy, bằng không nàng cũng sẽ cảm thấy nó rất đẹp, rất xứng với nơi này của nàng.”

Khi đồ vật tới gần nàng, Lộc Vi Miên khóc lóc giãy dụa, “Ta không muốn, ta không thích, ngươi tránh ra, đừng chạm vào ta!”

“Cứu mạng!” Nàng muốn chạy trốn, trong lúc cầu cứu cái tên thốt ra lại là: “Phong Chẩn...”

Nam nhân không có quá nhiều phản ứng, chỉ lôi kéo sợi xích bạc trong tay, con bướm bị trói này liền rũ cánh, nhẹ nhàng lay động ở bên tay hắn, bị ép thừa nhận sự thương tiếc của hắn.

“Phong Chẩn là ai?” Hắn biết rõ còn cố hỏi, “Ồ, phu quân của nàng là Phong Hành Uyên.”

Hắn chậm rãi nắm chặt dây xích bạc giam cầm nàng trong tay, trêu chọc mà nói, “Đáng tiếc là phu quân của nàng đã chết rồi, là nàng tự tay hại chết hắn, không nhớ sao?”

Lộc Vi Miên ngừng giãy dụa.

Giọng nói u ám kia vang lên bên tai, trêu chọc, “Ta nghĩ chuyện hắn hối hận nhất trong đời, chính là không gϊếŧ nàng ngay khi nàng biết được nhược điểm của hắn.”

“Nếu không cũng sẽ không để cho người trong lòng nàng biết, sau đó đốt núi thiêu chết hắn.”

Tim Lộc Vi Miên đau nhói, thẫn thờ ngay tại chỗ.

Ngón tay lạnh thấu xương của nam nhân giơ lên bên má, miêu tả hàm dưới của nàng, “Đáng tiếc Thái tử ca ca của nàng cũng không hơn gì người này, sau khi đăng cơ liền ban chết cho người nhà của nàng.”

Hơi thở của Lộc Vi Miên không ổn định, chóp mũi chua xót.

Là lỗi của nàng.

Năm đó, nàng và Thái tử tình đầu ý hợp, chuẩn bị bàn chuyện thành thân, đột nhiên lại bị Hoàng đế chỉ hôn, xem như là nhân tình của triều đình mà gả nàng cho Phong Hành Uyên. Nàng tin lời ma quỷ của Thái tử, hứa ngày sau sẽ tặng nàng vị trí Hoàng hậu.

Nàng và Phong Hành Uyên chỉ là phu thê trên danh nghĩa, không ở chung gì, cũng chẳng nói được mấy câu, nhưng Phong Hành Uyên cũng không bạc đãi nàng, luôn vui vẻ đón tiếp nàng.

Hắn là một người tốt.