Mùa đông giá rét gió bắc gào thét, tuyết lớn tuôn rơi.
Trong cung điện nguy nga tối tăm không thấy ánh mặt trời, chỉ có lô đỉnh mặt thú Kỳ Lân bằng đá xanh chảy ra ánh lửa lác đác, tiếng đốm lửa vỡ vụn pha trộn với tiếng bước chân kiên cố trầm ổn bên ngoài truyền vào trong tai, người cuộn mình ở trên màn trướng tơ vàng không thể khống chế được mà co rúm lại.
Lông mi của Lộc Vi Miên khẽ run rẩy, mở to mắt trong bóng tối.
Đôi mắt rực rỡ kia phiếm hồng, như chứa một vũng nước thu, đáng tiếc đã vì mất ánh sáng mà trở nên trống rỗng.
Cho đến hôm nay, Lộc Vi Miên đã chấp nhận sự thật rằng mình đã bị mù, cũng chấp nhận sự thật rằng mình bị giam cầm.
Nàng nghĩ, đây chính là báo ứng của nàng.
Ngón tay Lộc Vi Miên nhẹ nhàng cuộn tròn, nắm chặt chăn gấm tơ tằm, trong màn trướng lại bởi vì động tác nhỏ của nàng mà vang lên tiếng xích sắt leng keng.
Cảm giác trói buộc trên cổ tay đánh úp lại, Lộc Vi Miên biết đây là xiềng xích hắn đã buộc ở trên tay nàng, nhốt nàng ở giữa giường.
Vừa vặn hắn đạp tuyết mà đến, xa xa nghe thấy động tĩnh như vậy, tâm tình cực kỳ sung sướиɠ.
Sau khi cửa phòng đóng lại, cảm giác tồn tại của người tới càng mạnh hơn, Lộc Vi Miên giống như một con chim cút nhỏ mà rúc mình vào trong chăn.
Trong nháy mắt, viền chăn gấm đã bị ngón tay thon dài lạnh lẽo nắm lấy.
“Đừng mà.” Lộc Vi Miên xấu hổ nắm chặt góc chăn, cho dù không nhìn thấy, cũng có thể cảm giác được tầm mắt sâu thẳm bén nhọn kia, đang tách nàng ra từng tấc từng tấc.
Nam nhân cong môi, quan tâm nhưng tàn độc hỏi, “Sao vậy?”
Lộc Vi Miên cắn chặt môi dưới, rụt đầu ngón tay lại, từ bỏ chống cự.
Dường như hắn vẫn để lại cho nàng thể diện cuối cùng, chăn bị chỉ đẩy ra một góc, nhưng quang cảnh phía dưới lan tràn kéo dài, cũng đủ khiến cho tâm trí của người khác dao động.
Nàng không mặc quần áo.
Đã là ngày thứ ba rồi.
Là ngày đó nàng không chịu nổi, hét to hận hắn chán ghét hắn, muốn hắn đi chết.
Hắn trông như cũng không tức giận, chỉ là trước khi đi, ôn hòa săn sóc trừng phạt nàng như ngày hôm nay, ba ngày không được mặc quần áo.
Chuyện này đối với thiên kim khuê phòng từ nhỏ đã theo khuôn phép cũ như Lộc Vi Miên mà nói, chính là kí©ɧ ŧɧí©ɧ lớn lao.
Nhưng kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà hắn cho từ lâu đã không chỉ có một điểm này.
Hắn là tên điên, yêu thích bất thường, hung ác nham hiểm.
Chuyện tình bình thường không thể thỏa mãn hắn, hắn ham thích dùng các thủ đoạn ly kỳ cổ quái đa dạng để ma sát phòng tuyến tâm lý yếu ớt của nàng, yêu thích tư thái diễm lệ mất khống chế của nàng.
Xiềng xích và chuông trên mắt cá chân xem như là một loại.
Ngón tay lạnh lẽo của nam nhân dừng lại trên mặt nàng, Lộc Vi Miên lạnh đến run rẩy, giống như một con rắn độc đang leo lên, muốn bóp chặt cổ họng nàng.
Trong bóng tối truyền đến giọng nói quanh co khúc khuỷu vui vẻ của hắn, “Khí sắc của A Miên tốt hơn nhiều rồi.”
Câu tiếp theo: “Xem ra có thể chơi trò mới với ta rồi.”