Chương 2: Du viên (2)
Thẩm Diệu chống cằm ngồi trên bậc thang nghỉ ngơi, tay phải buông thõng rảnh rỗi nhổ cỏ nghịch, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Nam Thu Sinh.
Nam Thu Sinh mặc một bộ đồ trắng, kiễng chân đứng trên mép gạch luyện dáng.
Tới đây đã có bốn năm, dạo gần đây cậu đã bắt đầu cao vọt lên, dáng người mảnh khảnh, làn áo đón gió bay phất phơ tựa như cơn sóng lướt qua người cậu. Từng cái nhăn mày, từng nụ cười đều toát lên vẻ dịu dàng.
Từ trước tới nay, cậu vốn luôn ngoan ngoãn, lại thêm gương mặt nữ tính nên đương nhiên là ít bị đánh hơn những đệ tử khác. Sư phụ muốn cậu giả trang thành nữ nên cũng không nỡ đánh hỏng dáng vẻ ấy.
Nhưng đôi lúc công phu chưa tới, nên phạt thì vẫn phải phạt, chỉ là nhẹ hơn mà thôi, giống như lúc này.
Trong đoàn hát nhỏ nào có cao lương mỹ vị gì, một bát cơm trắng kèm dưa chua, lúc làm tốt thì được thêm chút đồ ăn nhưng vẫn phải kiểm soát lượng cơm, sợ ăn nhiều lại mập, làm hỏng mất hóa trang (hình tượng sau khi diễn viên hoá trang thành nhân vật trong kịch).
Đã đóng vai tiểu thư khuê các, tất nhiên phải có dáng vẻ của khuê các, đoan trang thận trọng nhưng không được hẹp hòi, dịu dàng nhã nhặn lại không mất đi vẻ hoạt bát.
Hàng gạch nằm dưới tán anh đào, cành cây quét qua đỉnh đầu Nam Thu Sinh. Thẩm Diệu không biết đã bao lần thầm cảm thán, tên nhóc này quả thực là đẹp đến vô lý, da dẻ mịn màng, ngày ngày phơi nắng lại vẫn trắng bóc hơn cả cô, mồ hôi óng ánh tụ lại trên chóp mũi cậu.
Mỹ nhân đổ mồ hôi, vừa thơm lại vừa đẹp.
Thẩm Diệu kéo dây chun bắn xuống đất để lại dấu vết. Cô đón ánh nắng trưa, chán nản nói: “Cậu chiếm chỗ của tôi rồi.”
Nam Thu Sinh liếc mắt, khẽ nhếch môi. Mới mười ba tuổi, cậu giơ ngón tay tạo động tác Lan Hoa Chỉ, bắt chước động tác thường ngày làm ra vẻ e thẹn. Viên ngọc thô bốn năm trước giờ đây đã bị mài giũa thành yêu tinh chốn nhân gian, mới chớm nở mà đã có nét mê hoặc lòng người.
“Tỷ nhi lo lúc này sư phụ đi chơi, trách ta phá hỏng hứng thú của người, nếu tỷ nhi chịu thay ta chịu phạt, ta tất nhiên sẽ nhường chỗ này cho tỷ nhi.”
Thẩm Diệu nghiêng đầu tựa lên đầu gối, hai tay vòng qua chân, mắt híp nhìn cậu cười: “Nói năng để lại chút đường lui đi, coi chừng tối nay ta bỏ ớt vào cháo của ngươi, đốt hỏng giọng hát quý giá của chàng kép tương lai ngươi đấy.”
Ánh mắt Nam Thu Sinh khẽ xao động. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt cậu càng thêm xinh đẹp động lòng người, đôi mắt lóng lánh ánh nước, ẩn chứa ý tình lặng lẽ liếc nhìn sư huynh chủ sự cao lớn đứng giữa sân dạy bảo đám đệ tử mới, hoàn toàn không để ý tới bên này.
Tất nhiên cũng chẳng hề hay biết cậu lén lút lười biếng, nói đùa với Diệu tỷ nhi.
Nhà họ Thẩm không có nữ chủ nhân, đoàn hát cũng không nhận nữ đệ tử. Thẩm Diệu từ nhỏ ép ở trong đoàn hát phụ việc vặt. Tuy những năm qua theo cha bôn ba khắp nơi nhưng nếu nói đến tri kỷ khuê phòng thì thật là chẳng tìm thấy được một ai.
Nam Thu Sinh được coi như là một nửa.
Năm ấy, qua lại đôi ba lần, hai người lúc thì lời qua tiếng lại, lúc thì ngấm ngầm chọc ghẹo nhau, cứ thế mà chơi đùa với nhau, thoắt cái cũng đã qua bốn năm. Người ta thường nói, hai đứa trẻ này đứng cạnh nhau, một bên như cành anh đào mảnh mai phơi phới xuân sắc, một bên lại như gốc mai dại cành lá hỗn loạn. Thế nhưng nhìn đi nhìn lại, Nam Thu Sinh lại càng giống con gái của sư phụ Thẩm hơn.
“Nghe hát không?” Nam Thu Sinh đột nhiên hỏi.
Thẩm Diệu cười trêu ghẹo: “Sao thế, lại học được lời mới, chỉ dám hát cho ta nghe bình phẩm à?”
Nam Thu Sinh chẳng buồn đáp lời, chỉ khẽ nâng tay thu gọn tay áo, nhón chân uyển chuyển di chuyển trong không gian chật hẹp. Từng bước chân nhẹ nhàng vững chãi, tựa hoa sen khẽ lay động trong gió, dáng vẻ đẹp đến không cần bàn cãi.
Cơn gió mát cuốn giọng hát còn non nớt vang xa. Dưới bầu trời xanh thẳm, thổi tiếng hát truyền khắp một góc sân nhỏ:
“Xuân ba tươi thắm, nào ai hay,
Ngờ đâu cá lặn chim sa chợt hoảng loạn
Chỉ e hoa thẹn nguyệt hờn cũng e lệ,
Hiên vàng bụi phấn vương lấm tấm,
Đình đài vắng ngắt rêu phủ kín.
Giẫm cỏ sợ lấm đôi hài mới,
Thương hoa sót cả chuông vàng lay.
Không vào vườn xuân, sao hay cảnh đẹp?”
Đôi mày khẽ chau điểm chút u sầu, đôi mắt ánh lên niềm vui. Điệu hát chưa quá tuyệt diệu nhưng thắng ở chất giọng hay, trong trẻo như chim oanh lảnh lót, cả người toát lên vẻ thong dong hào hứng.
Thẩm Diệu vỗ tay, thích thú nhận xét: “Lệ Nương xinh đẹp, ta nguyện làm Xuân Hương, giúp tiểu thư se duyên, tìm Mai Lang quân.”
Nam Thu Sinh suýt chút không đứng vững, té khỏi gạch, sắc mặt ngầm hiện lên vẻ tức giận.
Cậu nghiến răng, hạ giọng gọi tên cô:
“Thẩm Diệu!”
Thẩm Diệu rung đùi đắc ý đứng dậy, bước tới trước mặt cậu, nhón chân, cười hì hì vươn tay chạm nhẹ lên sống mũi Nam Thu Sinh, nghêu ngao hát theo điệu vừa rồi:
“Không vào vườn xuân, sao hay cảnh đẹp…”
“Xuân sắc cần gì phải tìm ở vườn? Lệ Nương soi gương tự ngắm, há chẳng phải bốn mùa đều như xuân sao?” Cô chắp tay bắt chước dáng điệu của cậu, đôi mày khẽ rủ, dịu dàng uyển chuyển.
Thanh niên trẻ tuổi da mặt mỏng, dù sao cậu vẫn chỉ là một cậu trai, cả ngày phải giả nữ, nếu không phải vì miếng ăn thì đã sớm trút hết những ấm ức trong lòng ra rồi. Nam Thu Sinh bị cô trêu chọc vừa thẹn vừa giận, trong cơn bộc phát liền quên mất phải duy trì dáng vẻ của con gái, cúi người định nhào tới: “Ngươi!”
Sư huynh chủ sự cuối cùng cũng phát hiện ra động tĩnh bên này.
Thế là buổi tối, cả hai người đều bị phạt quỳ trước linh đường tổ sư gia.
…
Cánh cửa từ đường khép lại, hai ngọn nến vừa được thắp lên, gió từ khe cửa rít gào, thổi ngọn lửa chao đảo nghiêng ngả khiến bóng người hắt lên tường cũng lay động chập chờn.
Thẩm Diệu đã sớm co lại như một chú mèo nhỏ, cuộn tròn trên bồ đoàn mà say ngủ.
Nam Thu Sinh nghĩ đến chuyện ban ngày vẫn bực bội không nguôi, ngón tay thon dài trắng nõn hậm hực chọc chọc giữa trán ai đó hai cái.
“Cái thứ không hiểu phong tình, cả ngày lởn vởn trước mắt ta, sát phong cảnh!”
Cậu nắm tay chống cằm, nghĩ nghĩ rồi khẽ bật cười, sau đó tỉ mỉ miêu tả từng đường nét trên gương mặt Thẩm Diệu: “Gặp phải kẻ ngốc nghếch như ngươi, đúng là uổng phí cả một vườn xuân ý,
Sáng hôm sau, Nam Thu Sinh tỉnh dậy, phát hiện chiếc áo ngoài đã được đắp lại cho mình một cách gọn gàng. Dù ta có nghiêm túc tìm đế cũng chỉ uổng công mà thôi.”
Thấy nàng cau mày trong mộng, Nam Thu Sinh khẽ chạm tay lên mu bàn tay Thẩm Diệu, cảm thấy hơi lạnh.
Thế là cậu cởϊ áσ ngoài ra choàng lên người cô.
Sáng sớm hôm sau, khi Nam Thu Sinh tỉnh dậy, Thẩm Diệu đã ngồi xếp bằng, khoanh tay tựa trước án. Thấy cậu mở mắt, cô lắc đầu, cảm thán một hồi về cô tiểu thư mảnh mai, xuân về liền lười biếng vân vân.
Nam Thu Sinh cẩn thận ôm chặt chiếc áo khoác rõ ràng trước tỉnh vẫn đắp ngay ngắn trên người cậu
Nam Thu Sinh lặng lẽ ôm chặt lấy áo ngoài, lười tranh cãi với nàng. Chiếc áo được đắp kín, xung quanh viền chặt, không chút xô lệch.
Nghe Thẩm Diệu trêu chọc, vẫn là dáng vẻ biếng nhác vươn vai, uể oải duỗi người. Nam Thu Sinh giả bộ giận dữ trừng mắt lườm.
Sáng sớm không khí se lạnh, khó khăn lắm mới có được chút thư thái, Nam Thu Sinh chẳng buồn chấp nhặt với cô.
Cậu quay đầu, nhắm mắt làm ngơ.
“Hừ!”
Nếu không quay đi, e rằng sẽ bị đôi mắt tinh tường của Thẩm Diệu phát hiện lúm đồng tiền bên má. Sau này, chẳng biết sẽ bị cô trêu chọc đến bao giờ.
Ai mà thèm nuông chiều cô chứ!