Diệu Thu

Chương 1: Du viên (1)

Chương 1: Du viên (1)

Ngày xuân u ám, mây mù giăng phủ khắp lối khiến tâm trạng con người ta cũng trở nên nặng nề nhưng ông trời lại cứ cứng đầu, cố tình không chịu ban phát xuống dủ chỉ là một hạt mưa.

Cả trăm ngàn năm sinh sống và phát triển, người dân lớn lên ở nơi đây từ nhỏ ai cũng chất phác, lương thiện, chỉ cần trời không mưa thì chính là thời tiết tốt.

Khi Nam Thu Sinh bị mẫu thân dẫn vào trong cửa viện, cậu nhìn thấy một bé gái có gương mặt tròn trịa đang chơi nhảy dây dưới gốc anh đào trong một góc hẻo lánh, trông cô bé hệt như một chú bướm nhỏ tinh nghịch.

Cô bé vui vẻ nhảy dây khiến cành cây trên đầu rung lên, những bông tuyết bay phấp phới trong không trung chậm chạp rơi xuống, phủ đầy đầu cô bé. Thỉnh thoảng lại có làn gió lướt qua, thổi những bông tuyết kia bay tới, đáp xuống chân Nam Thu Sinh.

Nam Thu Sinh lén nhìn trộm vị sư phụ trong miệng mẫu thân. Ông ta lớn tiếng mắng chửi khiến tất cả các bé trai không lớn cũng chẳng nhỏ ở đây vội vàng ngoan ngoãn nằm úp trên “giường phạt”, chính là một băng ghế dài rất lớn.

Tiếng gậy đánh lên da thịt vang lên giòn giã, dứt khoát. Cô bé kia nghe thấy cũng phải dừng chân, quay đầu nhìn về phía bên này hai ba lần. Dường như cô bé đã quen với cảnh tượng này, sau khi cất dây chun đi thì bèn rón rén đi vào trong nhà.

“Đó là Diệu tỷ nhi, là cô nương độc nhất trong nhà sư phụ Thẩm, sau này có gặp thì nhớ lanh lợi chút.”

Mẫu thân nhéo tay cậu một cái, rưng rưng nở nụ cười, nửa dắt nửa kéo Nam Thu Sinh tới trước mặt người đàn ông kia, nói vài lời khách sáo.

Nam Thu Sinh chết lặng người đi, nghe mẫu thân khoa trương rằng cậu trời sinh đã biết xướng hí như thế nào, cầu xin sư phụ Thẩm thu nhận cậu rồi lại kể lể đứa nhỏ này đáng giá ra sao.

Cô bé kia đứng sau cột nhà ló đầu ra xem, mở to đôi mắt trong veo nghe trộm, trên người mặc chiếc áo đỏ mà dù có đến tết cậu cũng không được mặc.

Các đệ tử ăn đánh xong thì lục tục quay về, sâu bên trong nội viện bắt đầu truyền ra tiếng luyện giọng của những đệ tử kia.

Mẫu thân với vị sư phụ Thẩm kia nhanh chóng thương lượng ổn thỏa chỉ qua vài lần trả giá. Sau khi ký khế ước bán thân xong, từ nay về sau, Nam Thu Sinh chính là đồ của gánh hát kịch nhà họ Thẩm, sống chết do người.

Mẫu thân đẩy cậu một cái, Nam Thu Sinh loạng choạng ngã xuống đất, cậu phủi bụi đất dính trên tay áo rồi nhìn người đàn bà kia lảo đảo rời đi.

Sau lưng cậu là người đàn ông có vóc người cao lớn mạnh mẽ. Nam Thu Sinh ngồi dưới cái bóng của sư phụ Trần, cậu cứ có cảm giác cổ mình như bị thứ gì đó siết chặt lại, vô cùng nặng nề, toàn thân trên dưới chỗ nào cũng thấy khó chịu.

Hình như cậu hiểu được chuyện đang xảy ra, nhưng lại không thể hiểu hết, chỉ biết mờ mịt nhìn bóng lưng người đàn bà kia, cất tiếng gọi: “… Mẹ?”

Bước chân của người đàn bà chợt khựng lại nhưng vẫn cố bước đi nhanh hơn, xâu tiền xu trên tay leng keng va chạm vào nhau, như thể sau lưng bà ta có con quỷ đáng sợ nào đó đang đuổi theo vậy.

Nam Thu Sinh bị sư phụ Thẩm dắt đi thay quần áo nhưng trong đầu lại ngơ ngẩn nghĩ, chắc chắn xâu tiền kia không thể giữ lại được.

Mẹ sẽ cầm đi đổi thuốc phiện.

Bài ca dao kia hát như thế nào nhỉ?

Một đám nhóc ranh chạy qua chạy lại bên ngoài gánh hát kịch nhà họ Thẩm, chúng đứa nào đứa nấy đều làm mặt quỷ, toét miệng hát: “Thiếu gia Nam gia chôn vùi trong đất, gánh nặng cả nhà Quy nương tử. Nương từ Nam gia giỏi quán xuyến, nào là bàn cửa hàng bán trang sức, bán trang sức lại bán son phấn, bán son phấn bán đến quần áo, bán quần áo bán tới nhi tử, bán được nhi tử rồi bán luôn nhà!”

Nam Thu Sinh sững sỡ quay đầu nhìn ra sau nhưng bị bàn tay to lớn của sư phụ Thẩm cứng rắn xoay lại. Cậu nghe thấy tiếng ông ta tàn nhẫn quát nạt.

“Cái này là để mày nhớ cho kỹ, cái gì không nên nhìn thì đừng có dính dáng tới, hiểu chưa, hả? Trả lời!”

“Hiểu, hiểu… rồi ạ.”

Cô nhóc đứng bên cửa hông khúm núm chào sư phụ Thẩm, dây nhảy trong tay bị sư phụ Thẩm ném qua ngưỡng cửa ra bên ngoài.

“Đi, thu dọn một bộ chăn màn tới đây… Nhóm lửa, thổi cơm, vá quần áo chưa? Tao thiếu ăn thiếu mặc mày cái gì? Đúng là cái đồ của nợ! Cả ngày chỉ biết chơi chơi chơi, còn để tao bắt được lần nữa táo đánh tao bán cho mẹ mìn!”

Nam Thu Sinh đứng gần đó nghiêng đầu lén lút quan sát, có thể thấy rõ hoa văn vạn phúc màu vàng in trên nền áo khoác đỏ.

Sư phụ Thẩm đá một phát vào đầu gối của Diệu tỷ nhi, tiểu cô nương bị đá ngã ngồi xuống đất, né tránh đứng lên.

Thẩm Diệu nhìn ra được trong lòng ông ta đang nén cơn giận, hơn phân nửa là thấy tiếc giá mua Nam Thu Sinh quá cao, chỉ là đang mượn đề tài này để nói chuyện của mình mà thôi.

Sư phụ Thẩm phát cáu là chuyện thường ngày ở huyện, Diệu tỷ nhi cũng không thấy đau lắm. Mẫu thân mất sớm, hôm nay cô bé thấy phụ thân không trách mắng mình nhiều bèn tranh thủ lẻn đi.

Trước khi đi, Thẩm Diệu không nén được lòng hiếu kỳ, liếc mắt nhìn Nam Thu Sinh một cái.

Thật sự là một cậu nhóc xinh đẹp.

Còn chưa kịp nhìn kỹ, cậu bé nhị phụ thân dắt đi cũng quay đầu nhìn về phía cô bé, ánh mắt hai người chạm nhau trên giữa không trung rồi lại nhanh chóng rời đi.

Thẩm Diệu vội vàng bỏ chạy rời khỏi tiền đường, thở hồng hộc chạy xuyên qua hành lang. Bóng dáng màu hồng đào thấp thoáng giữa tán lá xanh ngát, nghe làn điệu du dương, thiên kiều bá mị trong nội viện.

Đoạn hát trước khiến người ta xấu hổ nhưng câu sau lại như bóp mạnh vào trái tim cô bé.

“… Phải chăng đã từng gặp nơi chốn nao?

Nom trông như thế từng quen biết,

Rõ là đã sớm tương phùng

Mà sao chẳng một lời để ngỏ.”

Bước chân thoáng khựng lại rồi lại một lần nữa vang lên, Thẩm Diệu hé miệng thở dốc, chạy đi xa.

Cô bé cũng không biết được là đã từng gặp nhau ở nơi nào.