Tiếng gầm rú lại vang lên, lần này gần hơn. Con quái vật khổng lồ đã đến trước cửa tòa nhà. Họ có thể nghe thấy tiếng móng vuốt của nó cào vào lớp gạch bên ngoài.
"Chúng ta phải trốn!"
Hà hoảng loạn kêu lên.
"Không kịp nữa rồi!"
Tuấn nghiến răng nói.
"Nó quá lớn, chúng ta không thể chạy thoát."
Con quái vật bắt đầu phá cửa.
Những tiếng động mạnh vang lên liên tục, những mảnh vỡ văng tung tóe khắp nơi. Cánh cửa gỗ yếu ớt nhanh chóng bị xé toạc.
Trong ánh trăng mờ ảo, họ nhìn thấy rõ hình dáng của con quái vật.
Nó cao gần ba mét, với thân hình đồ sộ và bộ lông xù xì màu đen. Đôi mắt nó đỏ rực như hai hòn than, nhìn chằm chằm vào họ với vẻ thèm khát. Những chiếc móng vuốt của nó dài và sắc nhọn như dao găm.
"Tất cả lùi lại!"
Hoàng hét lên, giơ khẩu súng trường lên bắn liên tục vào con quái vật.
Nhưng những viên đạn dường như không gây ra bất kỳ tổn thương đáng kể nào cho nó.
Con quái vật gầm lên giận dữ, lao thẳng vào nhóm người.
Tiếng la hét kinh hoàng vang lên.
"Tất Sát!" Bảo Vy hét lớn, tập trung toàn bộ tinh thần.
Một luồng ánh sáng trắng lóe lên, nhưng lần này, nó có vẻ yếu hơn so với những lần trước.
Con quái vật khựng lại một chút, nhưng rồi vẫn tiếp tục lao tới, dường như kỹ năng của Bảo Vy không đủ sức để tiêu diệt nó hoàn toàn.
"Chạy mau!" Bảo Vy hét lên, đẩy Lan và thầy giáo ra phía sau.
Hoàng tiếp tục bắn vào con quái vật, cố gắng thu hút sự chú ý của nó.
Tuấn và Mạnh lao lên phía trước, dùng những cây gậy gỗ tấn công vào chân con quái vật, nhưng vô ích.
Con quái vật vung tay, một cú tát mạnh mẽ khiến Mạnh bay ra xa, đập mạnh vào tường và bất tỉnh.
"Mạnh!"
Hà kêu lên, lao về phía Mạnh.
Nhưng con quái vật đã nhanh hơn, nó vung tay còn lại, tóm lấy Hà và nghiền nát cô trong bàn tay khổng lồ của nó.
Tiếng xương vỡ vụn vang lên kinh hoàng.
"Không!"
Tuấn gào thét, lao vào tấn công con quái vật với sự giận dữ tột độ.
Nhưng con quái vật chỉ cần một cú vung chân đã hất văng Tuấn ra xa.
Linh nhanh chóng kéo Nam và Lan ra phía sau, cố gắng tìm một lối thoát. Nhưng con quái vật đã chặn đứng đường đi của họ.
"Bảo Vy, cậu mau dùng kỹ năng đi!"
Linh hét lên, giọng cô đầy tuyệt vọng.
Bảo Vy cắn chặt môi, cô biết kỹ năng [Tất Sát] của mình không đủ mạnh để đối phó với con quái vật cấp D này.
Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
"Tất Sát!" Cô hét lên lần nữa, dồn hết sức lực vào lần sử dụng kỹ năng này.
Ánh sáng trắng bùng lên mạnh hơn một chút so với lần trước, nhưng vẫn không đủ để hạ gục con quái vật. Nó chỉ lùi lại một bước, gầm gừ giận dữ.
Con quái vật quay sang Linh và Nam.
Với một tiếng gầm rú man rợ, nó lao tới. Linh cố gắng đẩy Nam ra phía sau, nhưng đã quá muộn. Con quái vật tóm lấy cả hai người, một tiếng "rắc" kinh khủng vang lên, và cả Linh và Nam đều gục xuống, không còn cử động.
Bảo Vy kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Ba người đồng đội của cô đã chết, ngay trước mắt cô, một cách tàn nhẫn và bất lực.
Nước mắt trào ra, nhưng cô không có thời gian để khóc. Con quái vật vẫn còn đó, và nó đang nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt đầy thù hận.
Hoàng cố gắng đứng dậy, khẩu súng trường trong tay anh ta đã hết đạn. Anh ta nhìn Bảo Vy với ánh mắt kiên quyết.
"Bảo Vy, mau chạy đi! Đừng lo cho tôi!"
Nhưng Bảo Vy không thể bỏ rơi Hoàng.
Cô biết rằng anh ta đang cố gắng câu giờ cho cô.
"Tất Sát!"
Cô hét lên lần thứ sáu trong ngày, hướng kỹ năng về phía con quái vật.
Nó lại lùi lại một bước, nhưng lần này, nó dường như đã quen với ánh sáng trắng và không còn tỏ ra sợ hãi nữa.
Con quái vật gầm lên, lao về phía Bảo Vy.
Hoàng lao lên phía trước, dùng khẩu súng hết đạn để tấn công con quái vật, cố gắng bảo vệ Bảo Vy.
Nhưng sức mạnh của anh ta không thể sánh được với con quái vật cấp D. Nó vung tay, hất văng Hoàng ra xa, đập mạnh vào tường.
Bảo Vy biết đây là cơ hội cuối cùng của mình. Cô còn bốn lần sử dụng kỹ năng [Tất Sát].
Cô cần phải sử dụng chúng một cách khôn ngoan nhất. Cô nhìn vào mắt con quái vật, cố gắng tìm ra điểm yếu của nó.
Đúng lúc đó, một thông báo chói lòa hiện lên trên bầu trời, át đi cả tiếng gầm rú của con quái vật:
[Nhiệm Vụ: Thanh Lọc đã kết thúc. Chúc mừng những người chơi đã sống sót!]
Ánh sáng đỏ rực rỡ bao trùm cả không gian, và cùng lúc đó, con quái vật cấp D khựng lại, rồi từ từ tan biến thành những hạt bụi đen li ti, biến mất trong không khí.
Sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng.
Bảo Vy quỳ xuống, thở dốc. Xung quanh cô, xác của Hà, Mạnh, Linh và Nam nằm bất động.
Hoàng nằm gục bên tường, hơi thở yếu ớt. Lan ôm chặt lấy thầy giáo đang bất tỉnh, khóc nức nở.
"Thanh Lọc... kết thúc rồi..."
Bảo Vy thì thầm, giọng cô nghẹn đắng. Họ đã sống sót, nhưng cái giá phải trả quá đắt.
Ba người bạn đồng hành của cô đã vĩnh viễn ra đi trong cuộc chiến cuối cùng này. Sự vui mừng vì sống sót lẫn lộn với nỗi đau mất mát tột cùng.
Bóng tối ký túc xá bao trùm lấy những người còn lại, mang theo cả nỗi sợ hãi và sự mất mát không thể nào nguôi ngoai.
Ngay sau khi thông báo kết thúc "Thanh Lọc" vang lên, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy căn phòng đổ nát.
Ánh sáng đỏ rực rỡ trên bầu trời dần dịu đi, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh yếu ớt len lỏi qua những ô cửa sổ vỡ. Bảo Vy quỳ rạp xuống sàn, l*иg ngực phập phồng, cố gắng lấy lại hơi thở.
Xung quanh cô, cảnh tượng vẫn còn hỗn loạn: xác của Hà, Mạnh, Linh và Nam nằm bất động, những gương mặt thanh thản như đang ngủ. Hoàng nằm gục bên bức tường loang lổ vết máu, hơi thở anh ta yếu ớt nhưng đều đặn.
Lan vẫn ôm chặt lấy thầy giáo đang bất tỉnh, tiếng khóc nghẹn ngào của cô bé vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Bảo Vy cảm thấy một sự trống rỗng bao trùm. Họ đã sống sót, nhưng cái giá phải trả thật quá đắt. Ba người bạn đồng hành, những người đã cùng cô trải qua những giờ phút kinh hoàng nhất, đã vĩnh viễn ra đi. Nỗi đau mất mát dâng lên nghẹn ứ trong cổ họng cô.
Đúng lúc đó, những thông báo mới lại xuất hiện trên bầu trời, những dòng chữ đỏ tươi như máu, không chút thương cảm:
[Còn lại 3,8 tỷ người]
Con số này như một nhát dao lạnh lẽo đâm thẳng vào trái tim Bảo Vy. Hơn bốn tỷ người đã biến mất chỉ trong ba ngày. Thế giới này đã thay đổi đến mức nào rồi?
[Phần thưởng của nhiệm vụ đầu tiên: không có]
Không có phần thưởng? Tất cả những gì họ đã trải qua, những mất mát và đau khổ, lại không mang đến bất kỳ phần thưởng nào? Sự thất vọng dâng lên trong lòng Bảo Vy.
[Thời gian cho nhiệm vụ sắp tới: 72:00:00]
Chưa kịp để Bảo Vy hoàn hồn, một thông báo khác lại hiện ra, đặt ra một thời hạn. Họ có 72 giờ, ba ngày, trước khi nhiệm vụ tiếp theo bắt đầu.
Cùng lúc đó, hệ thống trong đầu Bảo Vy cũng vang lên những âm thanh lạnh lùng và vô cảm:
"Hoàn thành nhiệm vụ [Thanh Lọc]"
"Nhận 5 điểm thuộc tính"
"Nhận 1 rìu đơn sơ"
"Nhận 1 kỹ năng bị động cấp E: [Kẻ Cuồng Nộ]"
Bảo Vy cố gắng trấn tĩnh, mở giao diện hệ thống trong tâm trí. Các chỉ số hiện tại của cô vẫn ở mức thấp nhất của cấp E. Cô có 5 điểm thuộc tính chưa sử dụng, một chiếc rìu đơn sơ và một kỹ năng bị động mới.
Cô nhấp vào thông tin về kỹ năng bị động:
[Kẻ Cuồng Nộ] (Cấp E - Bị động): Khi lượng máu xuống dưới 30%, tăng 20% tốc độ tấn công và 15% sức mạnh.
Bảo Vy nhíu mày.
Một kỹ năng có vẻ hữu ích trong chiến đấu, đặc biệt khi cô rơi vào tình huống nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng ngay lúc này, điều duy nhất cô nghĩ đến là gia đình. Họ có an toàn không? Họ đã trải qua những gì trong ba ngày qua?
Cô nhìn thoáng qua Hoàng, anh ta đang cố gắng gượng dậy, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Lan vẫn khóc nức nở bên cạnh thầy giáo, người vẫn còn bất tỉnh. Bảo Vy cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải rời khỏi đây, phải trở về nhà.
"Tôi phải đi," Bảo Vy nói, giọng cô khàn đi.
Hoàng nhìn cô, ánh mắt anh ta vẫn còn đượm buồn.
"Cậu đi đâu?"
"Tôi phải về nhà," Bảo Vy đáp.
"Tôi cần phải biết gia đình mình có an toàn không."
Hoàng khẽ gật đầu, anh ta hiểu.
"Cậu đi cẩn thận."
Bảo Vy nhìn Lan một lần cuối, cô bé vẫn đang chìm trong nỗi đau. Cô muốn ở lại an ủi bạn mình, nhưng nỗi lo lắng cho gia đình lớn hơn tất cả.
Không chần chừ thêm nữa, Bảo Vy quay lưng bước ra khỏi căn phòng đổ nát. Cô để lại phía sau những người còn sống sót, mang theo nỗi đau và sự mất mát, nhưng trong lòng cô tràn đầy hy vọng sẽ được gặp lại gia đình.
Đường phố bên ngoài ký túc xá vắng lặng đến đáng sợ.
Ánh bình minh yếu ớt hắt lên những cảnh tượng hoang tàn: những chiếc xe bị bỏ lại ngổn ngang, những mảnh vỡ của các tòa nhà vương vãi khắp nơi. Không còn bóng dáng những sinh vật quái dị, nhưng sự im lặng bao trùm lại mang đến một cảm giác bất an khó tả.
Bảo Vy chạy nhanh nhất có thể về nhà.
Cơ thể cô mệt mỏi rã rời sau ba ngày không ngủ và chiến đấu liên tục, nhưng nỗi lo lắng cho gia đình đã tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Cuối cùng, cô cũng nhìn thấy căn nhà quen thuộc của mình. Ánh đèn vẫn sáng bên trong, một dấu hiệu nhỏ bé nhưng mang đến cho cô một niềm hy vọng lớn lao. Cô vội vã chạy đến mở cửa và bước vào nhà.
Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Bảo Vy khiến cô không khỏi nghẹn ngào.
Bố cô, Dương Văn Long, một người đàn ông mạnh mẽ và luôn là trụ cột của gia đình, đang ôm chặt lấy mẹ cô, Nguyễn Thị Ngọc. Khuôn mặt cả hai đều hốc hác và mệt mỏi, nhưng ánh mắt họ lại tràn đầy yêu thương và lo lắng. Em gái út của cô, Dương Ngọc Ly, bé bỏng và yếu đuối, đang nép mình trong vòng tay bố mẹ, thỉnh thoảng lại tỉnh giấc. Chị gái thứ hai của Bảo Vy, Dương Mai An, thường ngày luôn tươi tắn và hoạt bát, giờ đây khuôn mặt cũng phờ phạc và tái nhợt. Anh cả của cô, Dương Tố Sang, người luôn mạnh mẽ và bảo vệ các em, đang ngồi lặng lẽ ở một góc phòng, ánh mắt anh ta đượm buồn và mệt mỏi.
Tất cả mọi người đều có mặt.
Gia đình cô vẫn an toàn.
Một cảm giác nhẹ nhõm và hạnh phúc trào dâng trong lòng Bảo Vy, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi và đau khổ mà cô vừa trải qua.
"Bảo Vy!"
Mẹ cô nhìn thấy cô, bà vội vàng buông bố ra và chạy đến ôm chầm lấy cô, những giọt nước mắt lăn dài trên má.
"Con... con không sao chứ?"
"Con ổn, mẹ,"
Bảo Vy nghẹn ngào đáp, ôm chặt lấy mẹ.
Bố cô và những người còn lại cũng vây quanh Bảo Vy, ánh mắt họ tràn đầy lo lắng và yêu thương.
"Chị hai ơi!"
Ngọc Ly dụi dụi mắt, chạy đến ôm lấy chân Bảo Vy.
"Em ổn không, Ly?"
Bảo Vy xoa đầu em gái, cố gắng mỉm cười.
Mai An và Tố Sang cũng tiến đến, khẽ vỗ vai Bảo Vy.
"Em về là tốt rồi," anh cả nói, giọng anh ta khàn đi vì mệt mỏi.
Bảo Vy nhìn khuôn mặt từng người thân yêu của mình.
Dù tất cả đều an toàn, nhưng cô có thể thấy rõ sự mệt mỏi và đau đớn hằn sâu trong mắt họ. Chắc chắn họ cũng đã trải qua những giờ phút kinh hoàng trong ba ngày "Thanh Lọc" vừa qua.
"Mọi người... mọi người có sao không?"
Bảo Vy lo lắng hỏi.
Bố cô thở dài, ôm lấy cả gia đình vào lòng.
"Chúng ta đều ổn. Chỉ là... mọi chuyện thật kinh khủng."
Mẹ cô khẽ run rẩy, giọng bà nghẹn lại.
"Chúng ta đã mất... nhiều người lắm..."
Bảo Vy im lặng, cô hiểu những gì mẹ cô đang cảm thấy. Cô cũng đã chứng kiến sự tàn khốc của "Thanh Lọc". Sự sống sót của gia đình cô là một điều may mắn lớn lao.
Sau những phút giây đoàn tụ xúc động, cả gia đình ngồi lại bên nhau, chia sẻ những gì đã trải qua trong ba ngày kinh hoàng.
Bố mẹ kể về những giờ phút trốn trong nhà, lắng nghe những tiếng động đáng sợ bên ngoài. Mai An và Tố Sang đã cố gắng hết sức để bảo vệ Ngọc Ly và giữ cho mọi người bình tĩnh.
Bảo Vy cũng kể lại những gì mình đã trải qua ở trường, về nhóm bạn của cô và những mất mát đau thương. Cô không giấu giếm sự sợ hãi và bất lực mà cô đã cảm thấy.
Khi câu chuyện kết thúc, căn phòng chìm trong sự im lặng nặng nề.
Tất cả mọi người đều cảm thấy mệt mỏi và đau buồn.
"Chúng ta cần phải nghỉ ngơi," bố Long nói, giọng ông khàn đi.
"Chúng ta có 72 giờ trước khi nhiệm vụ tiếp theo bắt đầu. Chúng ta sẽ cần thời gian để hồi phục và chuẩn bị."
Mọi người đồng ý. Họ cùng nhau dọn dẹp một chút rồi đi ngủ. Bảo Vy nằm cạnh Ngọc Ly, ôm chặt em gái vào lòng. Dù cơ thể rã rời, nhưng cô vẫn không thể chợp mắt. Những hình ảnh kinh hoàng trong ba ngày qua cứ hiện lên trong đầu cô.
Sáng hôm sau, cả gia đình thức dậy với vẻ mặt mệt mỏi. Họ cùng nhau ăn một bữa sáng đạm bạc với những thực phẩm còn sót lại.
"Chúng ta cần phải tìm kiếm thêm thức ăn và nước uống," Tố Sang nói sau bữa ăn.
"Số lượng chúng ta có không đủ cho ba ngày tới đâu."
"Anh sẽ đi cùng em," Bảo Vy nói với anh trai.
Cô không muốn để Tố Sang đi một mình.
Hai anh em trang bị cho mình những vũ khí thô sơ rồi ra khỏi nhà. Khung cảnh bên ngoài vẫn còn hoang tàn và vắng vẻ. Họ cẩn thận đi dọc theo con phố, tìm kiếm những cửa hàng hoặc siêu thị nào còn có thể có đồ dùng.
Họ tìm được một vài lon đồ hộp và chai nước trong một cửa hàng tiện lợi bị bỏ hoang. Khi họ đang lục lọi bên trong, một thông báo bất ngờ lại vang lên trên bầu trời:
[Chào Mừng Đến Với Nhiệm Vụ Thứ Hai: Sinh Tồn Trong Vùng Dịch Bệnh!]
[Thời gian: 7 ngày]
[Địa điểm: Khu vực phía Đông thành phố]
[Mục tiêu: Sống sót và tìm kiếm thuốc giải]