Tiểu Thư Phong Kiến Xuyên Thành Con Gái Nhà Giàu Thất Lạc Ở Nông Thôn

Chương 4

Chương 4

Mặc dù khoản tiền lớn đó là nhờ vào vận may của tổ tiên, nhà họ Nam hiện cũng đã trở thành một trong những gia tộc có tiếng ở Bắc Kinh, nhưng ông cụ vẫn sẽ ghen ghét với những gia tộc có bề dày lịch sự.

Xét cho cùng, rõ ràng là trong cái giới này vẫn luôn tồn tại sự phân chia giai cấp, và nhóm nhà giàu mới nổi chắc chắn là những kẻ lót đáy.

Ông cụ cũng muốn mượn sức để tiến gần với những gia tộc gạo cội đó hơn, lại sợ bị người ta coi thường nên rất coi trọng đến vấn đề phép tắc và thể diện.

Đây là lần đầu tiên ông cụ nhìn thấy trong lứa con cháu của mình một đứa cháu có thể nhận thức được đại thể như vậy. Không giống như đám vô dụng trong cái nhà này, sau lưng vẫn luôn gọi ông cụ là lão già cổ hủ, một đám chỉ bằng mặt mà không bằng lòng!

Ánh mắt khi ông cụ nhìn Tang Ninh đang có thêm vài phần tán thưởng: "Không tồi, trẻ nhỏ dễ dạy."

Tang Ninh khẽ gật đầu, thái độ khiêm tốn: "Dù sao họ của Tang Ninh cũng là Nam, là cháu gái của nhà họ Nam này. Trên người cháu có dòng máu của ông nội, cho dù nhiều năm qua không thể trưởng thành dưới sự dạy dỗ của ông nội thì cháu vẫn sẽ không quên được những thứ đã được khắc vào trong xương máu của mình."

Nam Chấn Minh khϊếp sợ mà trợn tròn mắt, “khắc vào trong xương máu” là cái quái gì cơ?

Tại sao ông ấy lại không biết nhỉ? Là do di truyền cách thế hệ hả?

Ông cụ nghe vậy thì kích động vô cùng, vỗ nhẹ lên trên cái tay vịn của ghế sô pha bọc da: "Được lắm! Không hổ mà cháu gái của nhà họ Nam chúng ta!"

Tang Ninh quay đầu nhìn về phía má Trần: "Đi lấy giúp tôi một tách trà."

Đột nhiên nhận được mệnh lệnh như vậy, má Trần theo bản năng mà gật đầu: "Vâng, tôi đi ngay đây."

Đang định xoay người đi châm trà, bà ta đột nhiên dừng lại - Vừa rồi là ai ra lệnh cho bà ta vậy?

Má Trần lại quay đầu lại, nhìn về phía ông cụ.

Ông cụ lại hỏi Tang Ninh: "Cháu cần trà để làm gì?"

Tang Ninh nghiêm túc nói: "Tang Ninh vừa mới về nhà để “nhận tổ quy tông”, theo lý thì hẳn là phải dâng một tách trà cho ông nội ạ."

Ông cụ sửng sốt một lát, hoàn toàn không hề nghĩ đến chuyện này.

Ông cụ quay qua khiển trách má Trần: "Còn không nhanh lên!"

Má Trần bị dọa cho giật mình, lập tức chạy đi lấy trà.

Rất nhanh, chén trà đã được mang đến. Tang Ninh nhận lấy rồi đi đến trước mặt lão cụ, cô khom người, dùng hai tay nâng tách trà đưa cho ông cụ.

"Tang Ninh bất hiếu, hai mươi năm qua đã không thể ở bên cạnh làm tròn bổn phận của con cháu với ông nội. Ông nội, mời ông nội uống chén trà này của Tang Ninh, cũng tha thứ cho cháu gái bất hiếu."

Rõ ràng là cô đã bị đánh mất hai mươi năm, chịu khổ chịu sở hai mươi năm ở bên ngoài, nhưng cô lại tự trách mình bất hiếu, không thể làm tròn bổn phận của con cháu. Quả thật là khiến ông cụ nghe mà cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.

Ông cụ nhận lấy tách trà, nhấp một ngụm, trên khuôn mặt tang thương cũng hiện lên vài phần ý cười: "Cháu là đứa nhỏ hiểu chuyện."

Tang Ninh lùi lại về sau một bước, hai tay đặt trước bụng, tư thế cử chỉ đều rất đoan chính, thỏa đáng.

Ông cụ nhìn Tang Ninh, lại nhìn qua Nam Tư Nhã đang đứng đổ nghiêng đổ ngã mà khóc nức nở trong lòng Ôn Mỹ Linh. Mày ông cụ nhíu cả lại, lạnh giọng mắng: "Đứng không nên thân, ngồi không nên dáng, còn chưa đủ xấu hổ hay sao?"