Tiểu Thư Phong Kiến Xuyên Thành Con Gái Nhà Giàu Thất Lạc Ở Nông Thôn

Chương 3

Chương 3

Nam Chấn Minh trầm giọng nói: "Ba nói đúng. Tang Ninh lưu lạc ở bên ngoài nhiều năm, khuyết thiếu giáo dưỡng, cũng nên tìm người về dạy phép tắc cho nó mới được. Chắc chắn là không thể để con bé làm mất mặt nhà họ Nam chúng ta rồi."

Bên cạnh Nam Chấn Minh là một cậu trai khoảng chừng 20 tuổi, toàn thân mặc toàn đồ hiệu. Cậu ta nhìn Tang Ninh bằng ánh mắt khinh thường vô cùng lộ liễu: "Chị ta còn chưa từng học đại học nữa chứ, còn có thể trông chờ chị ta học được gì ra hồn đây?"

Nam Tư Nhã vốn còn đang hai mắt đỏ hoe, nghe thấy vậy thì không khỏi nâng cằm lên. “Đúng vậy, Tạ Tang Ninh này từ nhỏ đã lớn lên ở nông thôn, đừng nói đến học thức, e rằng chút giáo dưỡng cơ bản còn chẳng có ấy chứ! Làm sao mà so được với mình cơ chứ?”

Cô ta tốt nghiệp từ một trường đại học danh giá, từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường toàn con cháu nhà giàu có. Cô ta mới thực sự là cô con gái có thể khiến cho nhà họ Nam tự hào!

Cho dù cha mẹ tạm thời có chút áy náy với Tang Ninh, nhưng nếu cứ nhìn thấy bộ dạng mất mặt xấu hổ rúm ró của cô thì sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ ghét bỏ cô thôi.

"A Thần, em đừng nói vậy, ba mẹ sẽ buồn đấy." Nam Tư Nhã nhỏ giọng nói.

Ôn Mỹ Linh vốn còn đang thấy thương cho Tang Ninh chịu nhiều cực khổ vì phải sống ở nông thôn, nhưng khi thấy Tư Nhã hiểu chuyện như vậy, bà ấy lại sợ cô con gái nhỏ buồn lòng nên vươn tay ra vuốt tóc con gái. Quả nhiên là không uổng công bà ấy yêu thương cô con gái này suốt bao năm qua.

Ông cụ lại đưa mắt qua đánh giá Tạ Tang Ninh, phát hiện cô vẫn bình tĩnh đứng đó lắng nghe, trên mặt không hề có chút ngại ngùng hay xấu hổ nào.

Ông cụ nheo mắt hỏi: "Sao cháu không nói tiếng nào thế?" Không phải là người câm đó chứ?

Mọi người trong phòng - mỗi người đều ôm một suy nghĩ riêng, lại lần nữa hướng ánh mắt về phía Tang Ninh.

Lúc này, bọn họ mới nhận ra là từ lúc vào cửa đến giờ, Tạ Tang Ninh vẫn chưa nói tiếng nào.

Ánh mắt Nam Tư Nhã tràn đầy khinh thường. “Đúng là đồ nhà quê. Lần đầu tiên nhìn thấy một căn nhà lớn xa hoa như vậy nên bị dọa cho ngu người thì cũng là chuyện bình thường thôi.” – Cô ta nghĩ.

Mất công mấy ngày nay cô ta vẫn luôn lo lắng là Tạ Tang Ninh trở về sẽ ảnh hưởng đến địa vị của cô ta trong ngôi nhà này. Cô ta thật sự là lo lắng thừa rồi.

Tang Ninh thầm nghĩ: “Thấy vở tuồng cả nhà hết công khai lại ngấm ngầm đả kích nhau của mấy người, tôi còn có thể nói gì nữa đây?”

Cô hơi cụp mắt xuống, lễ phép nói: "Người lớn trong nhà đang nói chuyện, Tang Ninh không dám xen miệng vào."

Ông cụ Nam giật mình, không ngờ cô cháu gái này lại còn biết tuân thủ phép tắc như vậy.

Nam Tư Nhã và Nam Mục Thần vừa mới xen miệng vào lúc nãy, nghe vậy thì vẻ mặt không vui – Chị ta đang đá xéo ai đấy?

Tang Ninh tiếp tục nói, giọng điệu có chút nghiêm túc: "Không có quy củ thì không có trật tự. Ông nội nghĩ rất có lý. Muốn một gia tộc có gốc rễ vững chắc thì nhất định phải có quy củ nghiêm ngặt mới được."

Mọi người trong phòng đều cứng đờ cả ra, dường như còn không kịp phản ứng lại.

Những lời này lại như chạm đến tâm khảm của ông cụ.

Trước kia ông cụ từng là một người đánh giày, nhưng không ngờ rằng hàng chục ngàn mẫu đất hoang của mình lại bị chiếm do phá bỏ di dời, khiến cho ông cụ trở nên giàu có chỉ sau một đêm.