Huyết Phù Cung là hoàng cung của Ma Tôn, nhưng phía sau núi lại là một vùng tiên hoa nở rộ, linh khí tụ lại như sương mù phủ kín không gian, từng điểm sáng lập lòe tựa ngân hà rơi xuống trần thế, khiến người ta đứng giữa đó mà không biết đêm nay là đêm nào.
Phía sau núi quá rộng lớn, Hoằng Huyên đi vòng vòng một hồi thì bị lạc.
Nàng cứ thế đi mãi, rốt cuộc lại lạc vào một biển hoa tím, phấn hoa tỏa ra bốn phía, hương thơm nồng đậm đến mức khiến nàng hắt hơi liên tục.
Vừa ngẩng đầu lên, liền bắt gặp Phục Niệm đứng giữa rừng hoa tươi tốt, nở nụ cười nhìn nàng.
Vừa thấy nàng, Phục Niệm đương nhiên cho rằng nàng cũng giống như bao người khác, lén lút theo dõi mình.
"Sao còn theo đến tận đây? Định hái tử cẩm hoa giúp ta à?"
Nàng ấy giơ tay ngoắc nàng lại:
"Lại đây nào."
Hoằng Huyên: "..."
Nàng dụi dụi mũi, bất đắc dĩ tiến lên trước.
Dưới chân là vô số dây leo vướng víu, nàng không cẩn thận bị vấp ngã, cả người đổ thẳng vào lòng Phục Niệm.
Phục Niệm đỡ lấy eo nàng, xoay một vòng rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Đôi mắt quyến rũ đầy mờ ảo của nàng ấy khẽ cong lên, mang theo ý cười đầy ẩn ý:
"Thú vị lắm. Ngươi có biết hậu quả của việc nhào vào lòng bản tôn không?"
Hoằng Huyên mặt không đổi sắc, thậm chí còn nở nụ cười ngây ngô.
"Ma Tôn đại nhân, nô tỳ vừa dùng tay áo lau mặt xong, đúng chỗ người đang sờ đấy."
Nàng cười hì hì, ngoan ngoãn vùi mặt vào bả vai Phục Niệm, còn lẩm bẩm:
"Đại nhân à, người thơm quá đi!"
Sắc mặt Phục Niệm lập tức thay đổi, nhanh chóng buông tay.
Vì ghét bỏ nàng quá bẩn, Phục Niệm trực tiếp vác nàng lên vai.
"Đại nhân! Đại nhân! Mau thả nô tỳ xuống!"
Hoằng Huyên bị khiêng như bao gạo, giãy giụa đấm thình thịch vào lưng nàng ấy, còn uy hϊếp:
"Ta hét lên đấy! Ta hét lên cho mà xem!"
Phục Niệm bị chọc cười, giống hệt một tên lưu manh cường thủ hào đoạt, vừa đi vừa vỗ vào mông nàng một cái.
"Hét đi, dù có hét khản cổ cũng không ai đến cứu ngươi đâu."
"..."
Tiểu thôn nữ Hoằng Huyên buông xuôi số phận.
Trước khi kịp phản ứng, cả người nàng đã bị ném thẳng vào hồ nước nóng.
"Aaaaaaaa!"
Mặt trời ngả về Tây, bóng tối dần bao phủ, sương mù nơi hậu sơn dày đặc như thực chất.
Hơi nước bốc lên từ hồ nước nóng, trên mặt nước nổi đầy những cánh tử cẩm hoa, hương thơm lan tỏa, ánh sáng linh khí lấp lánh như đom đóm trong đêm.
Hoằng Huyên "phụt" một tiếng trồi lên khỏi mặt nước, lau mặt, hít một hơi thật sâu, khuôn mặt đỏ bừng như bánh bao hấp.
Nàng đập đập vào ngực, ngơ ngác nhìn Phục Niệm, vẻ mặt vô cùng tủi thân:
"Ma Tôn đại nhân, người làm gì vậy? Nô tỳ sợ chết đi được!"
Phục Niệm nhìn nàng chằm chằm, càng thêm chắc chắn rằng nàng có ý đồ xấu với mình.
Nàng ấy khẽ hắng giọng, gương mặt tuyệt mỹ lạnh như băng.
"Ai cho phép ngươi cười cợt với bản tôn?"
Hoằng Huyên: "..."
Không phải chính người cười trước sao?
"Bản tôn hỏi gì, ngươi đáp nấy."
Phục Niệm chậm rãi ngồi xuống một tảng đá, ngón tay vén lọn tóc bên thái dương, lười biếng mà tao nhã.
Hoằng Huyên vẫn còn ngâm mình trong nước, cả người ướt đẫm.
Bộ trang phục thị nữ của Huyết Phù Cung vốn chỉ có hai lớp mỏng, dính nước xong lại bám sát lấy cơ thể, đường nét lộ ra rõ ràng.
Phục Niệm thu lại ánh mắt, giọng điệu bình thản nhưng mang theo mệnh lệnh:
"Không được chen ngang, không được nói dối. Nếu phạm phải một điều, cả đời này đừng mong lên bờ."
Hoằng Huyên xuyên qua lớp sương dày nhìn về phía đối diện, chỉ thấy bóng áo đỏ chói mắt của Phục Niệm.
Nàng bị ngâm trong nước sắp chịu không nổi nữa, chỉ mong Phục Niệm hỏi nhanh rồi kéo nàng lên bờ.
"Được được, người mau hỏi đi! Người hỏi gì nô tỳ đáp nấy!"
Phục Niệm khẽ cong môi:
"Tốt. Ngươi rốt cuộc từ đâu tới? Thật sự là người của cái thôn gì đó sao?"
Hoằng Huyên vừa nghe đã hiểu.
Phục Niệm không hề ngốc, nàng ấy vẫn đang nghi ngờ thân phận của nàng.
Lần này nàng ấy nói nửa thật nửa giả để thăm dò, nếu nàng sơ hở một chút thôi, đừng nói lên bờ, có khi bị quăng thẳng vào Xà Quật.
Hoằng Huyên không chần chừ, lập tức nhập vai, bày ra bộ dáng trung thành tận tụy:
"Dĩ nhiên rồi! Ta đến từ thôn Đinh Mão!"
Nàng nâng cằm kiêu ngạo, gương mặt tràn đầy tự hào, dường như vô cùng vinh quang khi là người của Đinh Mão thôn.
"Ma Tôn đại nhân, thôn của nô tỳ danh tiếng lắm đấy! Mười dặm tám thôn ai cũng biết! Không tin người cứ đi hỏi đi!"