Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Chương 5

Trở lại công ty, Trần Di nhanh chóng hòa vào guồng quay công việc. Gần đây, cô đang tham gia một dự án khu dân cư, giai đoạn một vừa triển khai, cạnh tranh khốc liệt với một công ty đại lý khác. Trần Di không thể lơ là.

Cô bận rộn đến hơn bảy giờ tối, vừa uống xong ly cà phê thì điện thoại rung, thông báo tin nhắn WeChat. Trần Di liếʍ nhẹ lớp bọt sữa trên môi, mở tin nhắn ra.

Hình: Xin lỗi, mấy ngày nay anh đi công tác xa, không có thời gian tìm em.

Ảnh đại diện là biển xanh mênh mông, chỉ có họ mà không có tên - người đàn ông mẹ cô giới thiệu nửa tháng trước. Trần Di đặt ly cà phê xuống, ngồi thẳng người, mở WeChat của mẹ để tìm lại chút cảm giác. Chỉ cần lướt qua vòng bạn bè của anh thôi cũng đủ khiến cô choáng váng.

Người này thực sự có sức hút. Gương mặt ấy, càng nhìn càng thấy đẹp, điếu thuốc kẹp hờ giữa hai ngón tay, đậm chất đàn ông. Trần Di mỉm cười, gõ chữ.

Trần Di: Không sao, em cũng bận. (icon cười)

Hình: Ừ, em ăn cơm chưa?

Trần Di: Chưa ạ, em vừa làm xong việc.

Hình: Anh đến đón em nhé? Chúng ta cùng nhau ăn tối?

Trần Di: Được ạ.

Rụt rè ư? Đó là gì? Có ăn được không? Trần Di cần nhanh chóng gặp người đàn ông này để xác định xem anh có vị trí gì trong lòng mình. Cô mỉm cười chia sẻ vị trí của mình, sau đó đứng dậy, vào nhà vệ sinh trang điểm lại.

Bình thường đi làm, cô thích trang điểm nhẹ nhàng. Làn da trắng, sắc mặt hồng hào, cơ bản không cần dùng quá nhiều phấn son, chỉ cần dặm lại một chút là đã có hiệu quả tuyệt vời.

Hôm nay cô mặc một bộ vest công sở, bên trong là áo ba lỗ đen cổ chữ V, khéo léo khoe vòng một gợi cảm. Vậy còn tóc thì sao nhỉ? Trần Di nghĩ ngợi, quyết định chỉ chỉnh lại một chút. Kiểu tóc này vốn dĩ đã được cắt để hợp với bộ đồ cô đang mặc - gọn gàng, thanh lịch, nhìn vào là biết ngay cô là một người phụ nữ thành đạt.

Hình: Anh đến rồi. Trước công ty.

Trần Di: Em ra ngay.

Cô khẽ huýt sáo, xách túi, sải bước ra khỏi thang máy trên đôi giày cao gót tám phân. Cô bé lễ tân đã tan làm, chỉ còn một ngọn đèn vàng cam chiếu sáng cổng chính. Từ xa, một chiếc xe cao lớn dừng ở đó. Đến gần mới nhìn rõ - một chiếc Cayenne màu đen.

Quả nhiên, anh khác hẳn Lâm Dịch Chi.

Lâm Dịch Chi lái chiếc Cadillac đời mới nhất, màu tím. Mỗi lần lên cao tốc, chen chúc giữa một rừng xe cỡ trung, một phút nhúc nhích một lần, nhìn là thấy giảm thấp giá trị.

Ở thành phố xe cộ đông đúc này, vành đai ba không đi được, vành đai bốn quá tắc, vành đai năm và sáu thì toàn xe tải. Chiếc xe của Lâm Dịch Chi, ngoài đẹp ra thì chẳng có tác dụng gì. Trần Di đã cười nhạo anh ta không biết bao nhiêu lần, bảo Lâm Dịch Chi đổi xe, nhưng anh ta nhất quyết không chịu, cứ thích chơi trội cho bằng được.

Cửa xe bên ghế lái mở ra.

Một đôi chân dài thẳng tắp bước xuống.

Hình Liệt mặc một bộ đồ thể thao màu vàng nhạt, đứng bên cạnh xe nhìn cô.

Trần Di thoáng chốc ngẩn người. Cô quên mất, anh cao 1m78, mà cô đi giày cao gót tám phân, nghĩa là hai người giờ ngang bằng nhau rồi. Xấu hổ thật.

“Trần Di?”

Như để xác nhận, Hình Liệt lên tiếng.

Vừa nghe giọng người đàn ông, đầu gối Trần Di suýt nữa nhũn ra. Mẹ ơi, giọng nói này quá hay, trầm ấm đến chết người!

“Vâng, Hình Liệt?”

“Ừ.”

Anh lịch thiệp mở cửa xe cho cô, hoàn toàn không để ý đến việc cô cao ngang trán mình.

Trần Di lấy lại bình tĩnh. Người ta thấp thì không thể trách cô đi giày cao được, thế là cô tự nhiên ngồi vào ghế phụ.

“Thắt dây an toàn vào.”

Người đàn ông hơi cúi người, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai.

Trần Di khẽ rùng mình. Cô chỉ muốn nói với anh rằng: Đừng có ghé tai chị gần quá. Giọng anh hay quá, dễ khiến chị mất kiểm soát!

Cũng may, thấy cô đã chạm tay vào dây an toàn, anh liền đứng thẳng người, đóng cửa xe lại.

Trần Di nhìn người đàn ông vòng qua đầu xe, mắt dán chặt vào sườn mặt ấy, không thể rời đi.

Đàn ông đã đẹp trai, giọng nói lại hay như vậy, đúng là muốn người ta phạm tội mà.

“Anh đã đặt nhà hàng rồi.”

Hình Liệt xoay vô lăng, khẽ nói:

“Anh thường xuyên đi công tác, ít khi ra ngoài ăn. Anh đặt món Quảng Đông, em có ăn được không?”

Trần Di lại dán mắt vào bàn tay đang xoay vô lăng của anh.

Chuỗi tràng hạt Phật châu không hề lạc lõng trên cổ tay. Anh không đeo đồng hồ, chỉ có chuỗi hạt này, lại hợp gu một cách kỳ lạ.

“Được ạ.”

Thực ra, Trần Di thích ăn cay. Càng cay càng tốt.

Món Quảng Đông trong mắt cô chẳng khác gì nước lã, đặc biệt là món cải ngồng xào tỏi, cô dám cá trăm đồng, tỏi được băm, cải ngồng được luộc, luộc xong rắc tỏi lên, thế là thành món cải ngồng xào tỏi giá trên trời.

“Anh thường đi công tác ở đâu vậy?”

Trong xe hơi yên tĩnh. Trần Di cảm thấy nếu cô không lên tiếng, người đàn ông này chắc cũng sẽ im lặng suốt cả quãng đường, thế nên cô hỏi một câu ngớ ngẩn.

“Nhiều nơi lắm, cả trong và ngoài nước.”

“Có phải Miến Điện không?”

Làm nghề đá quý, không thể thiếu Miến Điện.