Chiến Lợi Phẩm Của Pharaoh Tàn Nhẫn

Chương 3

Từ những quý tộc kiêu hãnh cho đến dân thường yếu đuối, giờ đây đều trở thành nô ɭệ, bị xích vào nhau như súc vật. Không ai còn giữ được dáng vẻ của con người. Quần áo rách nát, tóc tai bết dính, da thịt cháy rát vì mặt trời.

Lilia cúi đầu, cố gắng bước tiếp. Cát tràn vào trong giày, ma sát với da thịt, nhưng nàng không thể dừng lại để phủi đi. Nàng không dám.

Phía trước, cổng thành Ai Cập ngày càng gần hơn.

Tường thành bằng đá cao sừng sững, màu sắc xám lạnh nổi bật giữa nền trời rực lửa. Từ xa, Lilia đã có thể thấy những bức phù điêu chạm khắc trên tường - mô tả cảnh quân đội Ai Cập dẫm đạp lên những kẻ bại trận, những vị thần phán quyết số phận con người, và ở trung tâm của tất cả...

Pharaoh.

Bức phù điêu lớn nhất khắc họa một người đàn ông ngồi trên ngai vàng, đầu đội vương miện, tay cầm quyền trượng. Hắn không chỉ là một vị vua. Hắn là hiện thân của thần linh, kẻ nắm giữ vận mệnh của tất cả sinh linh trong vùng đất này.

Và bây giờ, số phận của Lilia cũng nằm trong tay hắn.

Nàng không biết Atlas Seth trông như thế nào. Nàng chỉ biết rằng đó là một kẻ tàn nhẫn, kẻ đã san bằng quê hương nàng mà không hề do dự. Một bạo quân khát máu mà người ta không dám nhắc đến tên nếu không muốn rước họa vào thân.

Những binh lính Ai Cập gác trên cổng thành đã phát hiện ra đoàn nô ɭệ. Họ không vội vã, chỉ lười biếng liếc mắt nhìn xuống, giống như một con thú hoang quan sát con mồi đã bị săn bắt.

Một kẻ trong số họ ra hiệu.

Cổng thành nặng nề mở ra.

Những người đi đầu bị thúc roi, bắt phải bước vào trước. Từng người một, họ bị lùa vào trong như một đàn cừu đang bị dắt đến lò mổ.

Lilia siết chặt bàn tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến mức bật máu. Nàng hít một hơi thật sâu, nhưng mùi máu tanh, mùi mồ hôi, mùi sắt gỉ từ dây xích chỉ càng khiến nàng thêm nghẹt thở.

Bên trong cổng thành, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến nàng không thể kìm được cơn rùng mình.

Kinh đô của Ai Cập.

Những con đường lát đá trắng rộng lớn, những hàng cột tráng lệ vươn cao dưới ánh mặt trời. Dòng sông Nile chảy dài như dải lụa xanh, mang đến sự trù phú cho vùng đất này. Những con thuyền xuôi ngược trên sông, chở đầy hàng hóa và nông sản.

Nhưng trái ngược với vẻ đẹp ấy…

Bên vệ đường, những chiếc l*иg sắt chất đầy nô ɭệ bị xích chặt, cơ thể gầy gò, đôi mắt vô hồn. Một số người đã hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ còn thoi thóp như những cái xác biết thở.

Một đám đông dân chúng tụ tập gần đó, cười cợt, bàn tán.

“Nhìn kìa, nô ɭệ mới đến.”

“Lần này là từ đâu vậy?”

“Nghe nói là từ phương Bắc. Bị Pharaoh nghiền nát trong một đêm.”

Một người phụ nữ Ai Cập xinh đẹp, mặc áo dài trắng ôm sát cơ thể, bước đến gần hơn để nhìn rõ. Nàng ta nghiêng đầu, giọng nói tràn ngập khinh miệt.

“Chỉ là một đám người yếu ớt, không thể chống cự nổi.”