Đêm đầu tiên trong cung.
Cung nữ dẫn Hoàn Châu về một gian điện nhỏ nằm phía sau khu tuyển tú. Nơi này xa hoa hơn bất kỳ nơi nào nàng từng ở, nhưng so với những nữ tử được hoàng đế chú ý ngay từ đầu, thì đây lại là một dấu hiệu chẳng mấy tốt lành.
Người ta nói, những ai bị đưa đến đây, nếu không có tài năng xuất chúng hoặc dung mạo khuynh thành, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội bước chân vào hậu cung thực sự.
Một cung nữ dè dặt nhìn nàng:
"Cô nương, người có muốn tắm rửa thay y phục không? Bữa tối đã chuẩn bị xong."
Hoàn Châu khẽ gật đầu, bình thản như thể không nhận ra hoàn cảnh đáng lo ngại của mình.
Tắm nước ấm, mái tóc dài được chải chuốt cẩn thận, nàng mặc vào bộ váy cung trang thanh nhã. Trong gương đồng phản chiếu dung nhan tuyệt sắc, làn da trắng mịn như ngọc, đôi mắt sâu thẳm mang theo tia sáng mưu lược.
Nàng không sợ bị bỏ quên.
Nàng biết rõ, hoàng đế Dương Triệu Vũ đã để ý đến nàng. Một người đàn ông như hắn không dễ dàng động tâm, nhưng nàng đã gieo vào lòng hắn một hạt giống nhỏ—một sự tò mò.
Chỉ cần có thế.
Nàng cần thời gian để từng bước tiến vào tâm trí hắn, như một con rắn ẩn mình giữa hoa, nhẹ nhàng, kiên nhẫn, nhưng sẵn sàng cắn khi thời cơ đến.
---
Cung cấm về đêm, gió thổi nhẹ qua những hành lang dài.
Dương Triệu Vũ ngồi trong thư phòng, đôi mắt sắc bén lướt qua danh sách các tú nữ. Hắn không có hứng thú với những mỹ nhân lộng lẫy kia, những kẻ đến đây chỉ để cầu vinh hoa phú quý.
Nhưng cái tên Hoàn Châu lại khiến hắn dừng lại.
Kỳ lạ thật.
Hắn không nhớ nổi khuôn mặt nàng, nhưng lại không quên được ánh mắt ấy.
"Bệ hạ."
Thừa tướng Tạ Kính khẽ cúi đầu, dâng lên một bản tấu.
"Ta muốn biết thêm về nàng ta." Dương Triệu Vũ thản nhiên ra lệnh.
Tạ Kính thoáng ngạc nhiên, nhưng không hỏi nhiều, lập tức sai người điều tra.
---
Ba ngày sau, Hoàn Châu vẫn chưa được triệu kiến.
Các tú nữ khác bắt đầu xầm xì:
"Xem ra nàng ta sắp bị đưa ra khỏi cung rồi."
"Cũng đúng thôi, nàng ta chỉ là một thứ nữ không ai chống lưng."
Hoàn Châu vẫn im lặng, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên.
Chưa được triệu kiến không có nghĩa là bị lãng quên.
Nàng muốn hoàng đế phải đích thân nhớ đến mình.
Đêm ấy, khi dạo bước trong hoa viên, nàng vô tình nhìn thấy một bức tranh chưa hoàn thành trên bàn đá. Bên cạnh là nghiên mực còn ướt.
Nàng biết, bức tranh này là của hoàng đế.
Một ý tưởng táo bạo nảy ra trong đầu nàng.
Cầm lấy bút lông, nàng nhẹ nhàng vẽ vài nét, bổ sung một chút vào bức tranh ấy. Vừa vẽ, nàng vừa cẩn thận giữ nguyên phong cách vẽ của hắn, như thể đây vốn là ý định ban đầu của tác giả.
Vẽ xong, nàng cười nhẹ rồi lặng lẽ rời đi.
Sáng hôm sau, khi hoàng đế quay lại thư phòng và nhìn thấy bức tranh, ánh mắt hắn tối lại.
Có kẻ đã động vào tranh của hắn.
Nhưng thay vì tức giận, hắn lại cảm thấy… thú vị.
Nàng không chỉ dám chạm vào tác phẩm của hắn, mà còn làm cho nó hoàn hảo hơn.
Dương Triệu Vũ nở một nụ cười hiếm hoi.
"Truyền Hoàn Châu đến gặp trẫm."