Trẫm Là Con Mồi Của Nàng?

Chương 1: Tuyển Tú

“Nàng chính là Hoàn Châu?”

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên giữa đại điện nguy nga.

Hoàn Châu cúi đầu, tà váy thêu hoa nhẹ nhàng chạm xuống nền gạch vàng rực rỡ. Dưới ánh sáng lấp lánh của hàng trăm ngọn đèn l*иg, nàng thoáng liếc nhìn bóng dáng cao lớn trên long tọa.

Người đàn ông kia chính là đế vương tôn quý nhất thiên hạ—Dương Triệu Vũ.

Hoàng đế Đại Tề, kẻ nắm trong tay thiên hạ, cũng là người mà nàng phải chinh phục.

Nàng biết mình không phải người duy nhất đứng ở đây hôm nay. Hàng chục thiếu nữ tài sắc vẹn toàn đang quỳ gối, mong đợi được chọn làm nữ nhân của hắn. Nhưng chỉ có nàng hiểu rằng, nơi này không chỉ là một cuộc tuyển chọn tầm thường—mà là một chiến trường.

Hoàn Châu nhấc ánh mắt, không quá cao ngạo, không quá nhún nhường, mà vừa đủ để thu hút sự chú ý.

“Thần nữ Hoàn Châu, tham kiến bệ hạ.”

Giọng nàng trong trẻo, mềm mại như nước chảy.

Hoàng đế lười biếng tựa vào long ỷ, ánh mắt sâu thẳm như biển đêm, lạnh nhạt nhìn xuống.

Hắn không phải kẻ dễ xiêu lòng.

Tuyển tú đối với hắn chẳng qua là một nghi thức nhàm chán. Những nữ nhân đến đây đều chỉ có một mục đích—trở thành phi tần, nhận ân sủng, rồi đấu đá lẫn nhau để tranh đoạt quyền lực.

Hắn đã quá quen với những ánh mắt tham vọng, những giọng nói nũng nịu giả tạo.

Nhưng nữ nhân trước mặt lại có chút… khác biệt.

Không phải vì dung mạo—dù nàng thực sự xinh đẹp. Không phải vì gia thế—nàng chỉ là thứ nữ của một quan viên nhỏ nhoi. Mà là vì cách nàng đối diện với hắn.

Không rụt rè, không quá vồ vập, mà là một sự bình tĩnh có chủ đích.

Hắn hơi nheo mắt.

“Ngẩng đầu lên.”

Nàng tuân lệnh, chậm rãi nâng mặt lên.

Giây phút ánh mắt hai người giao nhau, Hoàng đế cảm thấy tim mình thoáng sững lại một nhịp.

Đôi mắt kia… không giống như những nữ nhân khác.

Không có sự ngây thơ ngu ngốc, không có sự run rẩy trước quyền lực của hắn. Mà là một thứ gì đó sâu xa hơn, như một làn sóng ẩn giấu bên dưới vẻ ngoài dịu dàng.

Hắn không rõ đó là gì.

Nhưng hắn ghét cảm giác bị nhìn thấu.

“Nàng có tài gì?”

Hoàn Châu mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng.

“Thần nữ không dám khoe khoang.”

“Không dám?” Dương Triệu Vũ cười nhạt. “Vậy bản thân nàng có gì xứng đáng để đứng trước mặt trẫm?”

Nàng không hoảng sợ trước giọng điệu sắc bén kia. Ngược lại, nàng nghiêng đầu, đôi mắt thoáng lướt qua những nữ tử đang quỳ phía sau, rồi chậm rãi nói:

“Nếu bệ hạ muốn một nữ nhân xinh đẹp, thì người có cả thiên hạ. Nếu muốn một người tài hoa, thì ngoài kia không thiếu những tài nữ cầm kỳ thi họa. Nhưng nếu muốn một nữ nhân có thể khiến bệ hạ không bao giờ chán ghét… e rằng không nhiều.”

Trong đại điện im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hơi thở.

Các phi tần tương lai đều biến sắc.

Lời này quá ngông cuồng!

Dương Triệu Vũ không giận. Hắn chỉ nhìn nàng thật kỹ, như thể muốn nhìn xuyên qua nàng.

Sau một hồi lâu, hắn cười nhạt.

“Trẫm sẽ chờ xem nàng có thể khiến trẫm không chán ghét đến mức nào.”

Chỉ một câu nói ấy, vận mệnh nàng đã bị định đoạt.