Bầy sói rình rập, ai ai cũng muốn xâu xé nàng.
Nàng chỉ còn cách cầu xin tân vương Ô Tư, người thúc phụ đã cướp ngôi của phụ vương che chở cho mình.
Khi ấy, nàng là mỹ nhân được nuông chiều từ nhỏ, quá đỗi kiêu căng, cũng quá đỗi ngây thơ, không hiểu rằng trên đời này muốn có được điều gì, đều phải trả giá.
Thúc phụ trả lại thân phận tôn quý cho nàng, cho nàng cuộc sống xa hoa, cuối cùng lại muốn nàng dùng sắc đẹp của mình để quyến rũ và uy hϊếp Phật tử Tây Vực, người đang đe dọa ngai vàng của lão, khiến y hoàn tục.
Từ giây phút nàng nghiến răng đồng ý, vận mệnh của nàng đã bắt đầu thay đổi chóng mặt.
Có một thì sẽ có hai, khi Ô Tư hoàn toàn quy phục Đại Lương, với danh xưng đệ nhất mỹ nhân Tây Vực, Lạc Triêu Lộ lại được dâng lên cho tân đế Đại Lương – Lý Diệu.
Là vật cống phẩm, nàng vừa vào cung đã bị ức hϊếp đủ đường. Triều thần e dè thân phận ngoại tộc của nàng, phi tần ghen ghét nàng được hoàng đế sủng ái, ai ai cũng có thể chà đạp nàng, khiến nàng sống mà như đi trên băng mỏng.
Nhờ nhan sắc sắc nước hương trời, Lý Diệu đã phá lệ phong nàng làm "Thục phi". Thục, nghĩa là sắc đẹp. Từ đầu đến cuối, nàng chỉ là món đồ chơi trong tay hoàng đế.
Cho đến khi nàng chọc giận long nhan, bị giam cầm trong cung, lời đồn đại sắp bị ban chết lan truyền khắp chốn.
Ngẫm lại, mỗi bước đi trong cuộc đời này đều như cầm đuốc chạy ngược gió, là liếʍ mật lưỡi dao, muôn vàn bất đắc dĩ.
"Tại sao mạng sống của ta lại phải do người khác định đoạt?" Nụ cười lạnh lùng nở trên môi nàng: "Ta không cam tâm... Sao ta có thể cam tâm?"
Tăng nhân từ từ mở mắt, ánh nhìn nhạt nhòa dõi thẳng vào nàng, y nói:
"Nữ thí chủ không nên vì thế mà mất mạng, ta đưa cô nương về Ô Tư, sẽ không còn ai làm hại cô nương nữa. Cô nương nên sống vì bản thân, đừng là con rối của người khác, cũng không cần phải chấp mê bất ngộ."
Lạc Triêu Lộ nghiêng người nằm tựa trên chiếc bồ đoàn bên cạnh tăng nhân, mỉm cười nghịch chuỗi tràng hạt trên cổ y, lắc qua lắc lại:
"Phải. Là ta chấp mê bất ngộ, là ta nghiệp chướng khó tan, vô phương cứu chữa. Còn pháp sư, miệng nói tứ đại giai không, lại dạy ta chữ Hán, dạy ta thơ văn..."
"Giờ đây lại cứu ta ra khỏi cung, đưa ta về Ô Tư, chẳng khác nào tư bôn*. Vì độ ta mà nhiều lần bất chấp thánh chỉ, phá vỡ thanh quy giới luật..."
(*) Gái bỏ theo trai không đúng lễ giáo
Chuỗi tràng hạt trong tay nàng siết chặt, sợi dây gần như đứt đoạn, in hằn một vệt đỏ nhạt trên cổ tăng nhân, ấy mà y chẳng mảy may cúi đầu.
Nàng cười càng tươi, men theo chuỗi tràng hạt mà tiến sát lại gần y, đôi môi gần như chạm vào đôi môi đang niệm kinh của y, hơi thở như tơ liễu, hỏi:
"Chẳng lẽ pháp sư đã động lòng với yêu nữ này rồi sao?"