Tuyết đêm vừa tạnh, trăng khuyết như chiếc lưỡi câu treo lửng lơ giữa trời.
Chùa Lôi Âm trước cửa ải Ngọc Môn sừng sững giữa màn đêm bao la nơi biên ải. Ngói xanh tường đỏ đã bong tróc phủ đầy sương trắng, ẩn hiện sắc máu âm u.
Ngôi chùa đã đổ nát từ lâu, tượng Phật trong chính điện phủ bụi mờ, khám thờ mục ruỗng. Lúc này, cửa điện đóng chặt, chỉ có gió lạnh luồn qua khe cửa sổ khép hờ, phát ra tiếng kẽo kẹt thê lương.
Bên trong điện u tối, chẳng một tia sáng len lỏi được vào.
"Xoẹt..."
Lạc Triêu Lộ thắp nến trên bàn thờ. Ngọn lửa nhỏ bập bùng, soi rõ gương mặt kiều diễm ẩn khuất trong bóng tối.
Đôi mày thanh tú như núi xa, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu. Màu son trên môi nàng tựa máu, đôi môi anh đào khẽ mở, thở ra một làn hơi trắng mờ:
"Kinh Phật có dạy, phàm những gì có tướng, đều là hư ảo."
"Vị pháp sư trước mắt ta đây, rốt cuộc là thực tướng, hay là hư tướng?"
Ánh nến lay động, bóng người đung đưa.
Dưới ánh đèn, vị tăng nhân ngồi xếp bằng, dáng vẻ uy nghi bất động. Y khoác trên mình chiếc cà sa trắng ngà quý giá, bóng lưng tuấn tú mà lạnh lẽo, tựa cây tùng bám trên vách đá cheo leo giữa trời đông giá rét.
Triêu Lộ bước tới, tà váy lướt qua vạt áo cà sa dát vàng của tăng nhân. Cánh tay áo thêu hoa sen đôi khẽ rũ, lả lơi phớt qua tấm vai rộng của y.
"Nếu là thực tướng, đường đường là Quốc sư Thánh tăng của Đại Lương mà lại dám tư thông với cung phi bỏ trốn, thật quá hoang đường!"
"Nhưng nếu là hư tướng..."
Nàng cúi người ôm lấy y từ phía sau, áo khoác lông chồn từ khuỷu tay nàng từ từ trượt xuống, lộ ra làn da trắng phau tựa tuyết. Đôi môi đỏ mọng áp sát vào tai y, thì thầm:
"Thì tại sao mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý* của pháp sư lại chân thật đến thế?"
(*) sáu giác quan trong Phật giáo, thường được gọi là Lục Căn
Ngón tay ngọc điểm son lần lượt lướt qua ngũ quan của tăng nhân, men theo bờ vai rắn chắc, rồi từng chút một luồn vào l*иg ngực bên dưới lớp cà sa.
Hơi thở nóng rẫy, da thịt như lửa đốt.
Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, vẽ nên một nụ cười đắc ý. Mười ngón tay càng thêm táo bạo mà tiếp tục trượt xuống, hiềm nỗi chưa kịp chạm đến đâu đã bị một bàn tay thô ráp nắm chặt lấy cổ tay.
Lòng bàn tay tăng nhân nóng như lửa, thế mà giọng nói lại lạnh lẽo vô ngần:
"Chư tướng phi tướng, vạn pháp giai không. Qua khỏi ải Ngọc Môn về phía tây chính là cố quốc Ô Tư của cô nương. Nữ thí chủ, hãy về nhà đi."
"Về nhà?..." Triêu Lộ cười khẩy, vẻ mặt thoáng nét u buồn.
Nàng từng là Vương nữ duy nhất của Ô Tư, được phụ vương hết mực yêu chiều, nàng muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Nhưng từ khi phụ vương băng hà, dù vẫn là Vương nữ, nàng lại rơi vào cảnh bèo dạt mây trôi, không quyền không thế, người đời chỉ thấy dung nhan tuyệt mỹ của nàng chứ nào hay cảnh đoạn trường lầm than.