Sau khi ăn bữa sáng cậu nghe hệ thống nói về thân thế của thân thể này.
[Thân thể này cũng tên là Ninh Bảo là học sinh trường Nam Đại, là học sinh xuất sắc, không những thế cậu còn được rất nhiều người yêu thích, tuy vẻ bề ngoài của cậu quá khác biệt nhưng tính cách cậu dí dỏm lại dễ mến nên có nhiều người rất thích cậu ta, lại vì bản thân bị bệnh càng được cha mẹ cậu ta yêu chiều, đã vậy cậu ấy cũng không khiêu căng lại càng là một đứa trẻ ngoan.]
"Cậu ấy chắc đã, có một cuộc sống tốt rất đẹp nhỉ."
[Đúng vậy nhưng mọi chuyện đã khác khi, cậu ấy bị bắt cóc, và bị tặng chi Lục gia hắn không nhận và cậu bị đánh chết.]
"Tức là ngay ngày hôm qua đúng không."
[Đúng vậy.]
Cậu và hệ thống đang nói chuyện hăng say, không đẩy ý bên ngoài có người đến mà vẫn tiếp tục nói, nhưng trong mắt người ngoài cậu đang thất thần, không có phản ứng với bên ngoài.
Người bên ngoài là người hầu gái sáng nay, thấy cậu như vậy càng đau lòng hơn.
Bỗng cậu thiếu niên ngẩng đầu lên nhìn cô, gương mặt hoàn hảo như một tinh linh cùng với một đôi mắt đỏ, như ngọc thạch cùng mái tóc trắng, khiến cậu trông cực kì rực rỡ.
Thấy cậu nhìn mình khiến coi trở nên lúng túng hơn, rồi mở miệng hỏi cậu muốn ăn gì cho bữa trưa.
Nghe vậy cậu vui vẻ gọi món muốn ăn. Thấy cậu vui vẻ, càng khiến cô có cảm giác tự hào đang nuôi con trai.
Sau khi ăn xong bữa trưa cậu được gọi lại ở, dưới lầu cùng những chị hầu gái nói chuyện, khi được yêu cầu kể về cuộc sống trước đây cậu vui vẻ kể, về cuộc sống hạnh phúc của nguyên chủ và về kiếp trước của cậu xen kẽ, nhận được một đống ánh mắt tình thương của mẹ, khiến cậu ngượng ngùng gãi mũi, lúc này bỗng mọi người im bặt không nói gì nữa, cũng khiến, cậu sợ hãi quay đầu lại đằng sau nhìn chỉ thấy một thiếu niên đi cùng một đám vệ sĩ bước vào.
Hắn cảm nhận được có người đang nhìn mình bèn, nhìn lại hoá ra là con thỏ nhỏ hôm quả hắn nhận được. Hắn ở tuổi mười tám đã là gia chủ nhà họ Lục được rất nhiều người nịnh bợ, nhưng món đồ ngày hôm qua được đưa đến là cậu khiên hắn hài lòng nhất, trông xinh xắn, lại còn giống một con thỏ nhỉ khiến hắn khá là yêu thích, nên cậu được coi là thú cưng không phải là đồ chơi nên hắn đã không gϊếŧ cậu làm niềm vui, tối qua hắn rất sướиɠ nên, nên tâm trạng hôm nay rất tốt ai ngờ lại gặp cảnh thú cưng của hắn bị một đám người bao vây ở giữa.
Thấy hắn về đám người hầu tản ra ai làm việc nấy, chỉ có cậu ngơ ngác không biết làm gì cả đã bị hắn ôm lên phòng.