Thông Báo Đăng Ký Dự Thi Khu Ma Sư Bậc 1 Cấp Quốc Gia

Chương 2

Tam Hiệp Trường Giang, huyện Phong Đô, Trùng Khánh.

Một cơn gió lạnh “vù” thổi qua, cuốn tờ giấy dưới đất bay lên dính vào mặt Hành Thành Thực.

Luống cuống lấy tờ rơi xuống, Hạng Thành Thực liếc nhìn rồi ném qua một bên.

Một trận gió nữa lại đến, thổi tờ giấy đó đập vào ót Hạng Thành Thực — cũng không quay đầu lại, Hàng Thành Thực lấy ra một cây xiên tre xỏ qua đầu tờ giấy, đem nó đi về phía bức tường trong sân, ghim lên.

Đấy là một thanh niên cao gầy, hai mươi tám tuổi, khom người múc nước trong giếng, ngồi xổm bên cạnh gội đầu rửa mặt.

Trong chậu nước phản chiếu rõ rệch một gương mặt anh tuấn, hắn ta phát hiện da mình bị nắng đen đi, tóc bết đầy dầu, phía sau tai toàn là bùn đất, ngày qua ngày, năm qua năm, hắn đã không nhận ra gương mặt mình. Hắn thở dài, nhấc cao mông, ngâm đầu vào trong nước, lấy cục xà bông, xoa khắp đầu, không có chút trình tự liền ngước đầu lên.

Cuối thu khí trời dễ chịu, chim ưng đen tung cánh, bầu trời xanh biếc như được gột rửa qua. Tại nơi đây mọi vật điêu tàn duy chi có Tiểu Tam Hiệp trùng trùng điệp điệp, từ chân núi đến đỉnh núi, xanh lam, xanh thẳm, đỏ ánh kim, đỏ tía, tựa như màu vẽ trên giấy vẫy xuống nhân gian được nước sông làm lan ra.

Lá vàng rơi xuống được gió thu cuốn lên bay ngang qua Tam Hiệp Trường Giang đến trung tâm Phong Đô, Tam Hiệp.

Con nít bắt dí nhau ở cổng thôn, Trường Giang cuồn cuộn chảy, ầm ầm mạnh mẽ đi qua ngõ ngách của Tam Hiệp, cùng nhau đi đến cùng trời cuối đất.

Huyện này được đặt tên từ năm Đông Hán Vĩnh Nguyên thứ hai cho đến nay đã được một nghìn chín trăm năm lịch sử.

Phía nam giáp Hồ Bắc, Nghi Xương, bắc nhìn Cửu khu Trùng Khánh, bờ sông toàn những hòn đá hình thù kì dị, lởm chởm. Ban ngày quần sơn vững chãi, đêm đến gió sông gào thét cứ như năm tháng đã bào mòn mọi dấu vết của sự buồn chán, tức giận. Ngay chỗ giáp ranh giữa huyện Phong Đô ở phía nam với Nghi Xương là một ngôi làng ở chân núi được bao quanh bởi các dãy núi, gọi là thôn Ưng Sung, tương truyền rằng có đàn chim ưng ở Vu Sơn xây tổ trên đỉnh Sán Đầu, nên lấy đó mà đặt tên.

“Hạng Thành Thực!” Ông trưởng thôn đứng ngoài cửa gọi: “Có ở trong đó không? Con lại chạy đi đâu thế! Dăm bữa nữa tháng thì đã không có ở nhà rồi!”

“Ai đó!” Trên đầu Hàng Thành Thực đều là bọt, mắt bị nước xà bông chảy vào mắt cay cay, quay đầu nhìn về phía cửa phát ra âm thanh, chờ trong chốc lát không có người bước vào, hắn ta cởϊ áσ ra, dội nước lên người rồi kéo từ giếng lên thêm một thùng nước nữa.

“Chỉ đạo của uỷ ban xã cực kỳ coi trọng…” Giọng của trưởng thôn ở bên ngoài vọng vào: “Không di dời là không được! Nhà nước đã cấp đủ kinh phí cho hạng mục này…”

“Má!” Giọng nói đầy giận dữ của một người đàn ông: “Ra một cái văn bản, kêu ba ngày di dời? Không sắp xếp chỗ ở cho người ta, ông kêu bọn này đi chỗ nào?”

Với giọng nói thành khẩn, ông trưởng thôn xổ ra một đống từ khiến cho cái lỗ tay bị nước vào của Hạng Thành Thực cứ ồ ồ cả lên, nghe không được rõ cho lắm, tháo thắt lưng, cả người trần trụi, hắn bắt đầu tắm rửa kỳ cọ. Đấy là một người thanh niên điển trai, hai mươi tám tuổi, da ngâm đen, dáng người cao gầy, cơ bụng rắn chắc, cơ ngực không nở nhưng săn chắc, dáng người đẹp như một con tuấn mã, mái tóc dài đang rỏ nước rũ xuống đất.

Trưởng thôn đẩy cửa bước vào, theo sau là bí thư chi bộ. Đó là một sinh viên nữ, khi thấy Hạng Thành Thực tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đang tắm trong sân, cô liền “Á” lên, đỏ mặt bước ra ngoài.

“Này Thành Thực, con trai.” Trưởng thôn nói: “Con là người thành thật nhất, con nói xem, giải tỏa hay là không?”

Dội một thừng nước lên người, Hạng Thành Thực cầm lấy khắn mặt lau qua loa, nhìn trưởng thôn, nói: “Giải tỏa đi đâu?”

Trưởng thôn trả lời: “Cấp trên không nói rõ sẽ đi chỗ nào nhưng Nhà nước có đền bù cho con. Bây giờ chính là Nhà nước bảo đi, con có đi không?”

“Đi.” Hàng Thành Thực nghiêm túc gật đầu, nói: “Ba tôi nói, quốc gia đã bảo tôi đi tôi nhất định sẽ đi.”

“Đây mới đúng là đứa trẻ ngoan.” Trưởng thôn tươi cười rạng rỡ đi ra ngoài gọi bí thư vào ghi thông tin, Hạng Thành Thực vừa mặc quần vừa nói lớn: “Không phá nhà có được không?”

“Không được!” Trưởng thôn đứng cách tường vọng lại: “Nhất định phải phá đi, đây là hạng mục của Chính phủ, không có ngoại lệ!”

Hạng Thành Thực không thèm trả lời lại, mặc quần xỏ dép vào, để lưng trần bước ra ngoài. Trên con hẻm lát đá, mọi người trong thôn đang bàn luận ầm ĩ, còn có người đang cãi nhau với trưởng thôn. Hạng Thành Thực ngậm điếu thuốc mua chai rượu đủng đỉnh đi về nhà, có người lấy gậy gộc xém đánh trưởng thôn.

“Đừng cãi nữa!” Hạng Thành Thực không nhịn được hét to, những người trong thôn đối với chính sách đền bù không vừa ý, giằng co qua lại sắp trở thành một trận ẩu đả, nhưng trưởng thôn đã hét lên: “Đánh nữa là tôi gọi cảnh sát tới!”