Tay Súng Bắn Tỉa Đệ Nhất Tinh Tế (Thực Tế Ảo)

Chương 3

Cậu cúi xuống nhìn màn hình điện thoại của mình. Ngày tháng trên đó vẫn đúng như cậu từng nhớ.

Nhưng… cái TV kia thì sao?

Lâu Phong nhìn chằm chằm vào bản tin thời tiết trên màn hình, lòng dâng lên một cảm giác hoang mang tột độ.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!

“Nhiệt độ tại Tinh Đô đang giảm mạnh, mọi người nhớ mặc ấm. Cảm ơn đã theo dõi, hẹn gặp lại lần sau…”

Lâu Phong vẫn chưa thể tin được những gì mình đang thấy. Cậu đổi kênh.

Kênh này đang chiếu một bộ phim lạ hoắc. Cậu ngồi xem một lúc, nhưng không nhận ra bất kỳ diễn viên nào bên trong.

Cậu lại đổi sang kênh khác. Lần này là một kênh quân sự, chiếu cảnh chiến hạm khổng lồ bay giữa vũ trụ.

Lâu Phong lặng lẽ nhìn màn hình rất lâu, cuối cùng… cậu không thể không thừa nhận một sự thật.

Cậu… đã xuyên không.

Không chỉ xuyên không, mà còn xuyên đến tận một ngàn năm sau.

Nơi cậu đứng vẫn là Trái Đất, nhưng nhân loại đã bước sang một kỷ nguyên hoàn toàn mới.

Con người không còn bị giới hạn trên hành tinh quê hương mà đã vươn ra tận các vì sao. Công nghệ phát triển vượt bậc, những chiến hạm vũ trụ khổng lồ được chế tạo để khám phá vũ trụ. Hàng ngàn tinh cầu đã được khai phá và trở thành nơi cư trú cho nhân loại, dân số đã vượt qua con số hàng trăm tỷ.

Còn thời đại của cậu? Cậu đến từ một thời kỳ mà trò chơi thực tế ảo mới chỉ bắt đầu bùng nổ.

Lâu Phong đứng lặng trước màn hình, bàn tay nắm chặt điện thoại, gân xanh nổi rõ. Cậu đang rất hoảng loạn.

Một cảm giác lạc lõng bao trùm lấy cậu. Con mắt phải còn lành lặn tràn đầy hoang mang, bờ vai khẽ run, cậu bây giờ như một con nai bị lạc giữa khu rừng xa lạ.

Cánh cửa phòng bệnh bất ngờ bật mở.

Lâu Phong giật mình quay đầu lại. Đứng trước cửa là người đã cứu cậu.

Người đó vốn dĩ đã rời khỏi bệnh viện, nhưng khi đi ngang qua một tiệm cháo ven đường, không hiểu sao anh lại mua thêm một phần rồi tiện thể mang đến cho cậu.

“Dậy rồi à?” Người đàn ông bước vào, đặt túi đồ ăn xuống bàn. “Có đói không? Tôi mang cháo đến cho cậu đây.”

Anh mở hộp đựng thức ăn, lần lượt bày từng món ra. “Tôi không biết cậu thích ăn gì, nên gọi đại cháo táo đỏ. Táo đỏ bổ máu, cậu nên ăn nhiều vào.”

Lâu Phong nhìn bát cháo còn bốc khói trên bàn. Một cảm giác chua xót bất chợt dâng lên trong lòng, khóe mắt cậu cay cay.

Ở cái thời đại xa lạ này… cậu không ngờ lại có một người xa lạ quan tâm đến cậu như vậy.