Tôi Dùng Hệ Thống Siêu Sao Để Luyện Tập Trượt Băng Nghệ Thuật

Chương 3

Đây đúng là phòng của cậu hồi nhỏ.

Suy nghĩ này khiến Lê Nam giật bắn cả người, cậu muốn quay đầu tìm gương để xem mình trông như thế nào lúc này. Nhưng vừa cử động, cổ lại đau nhói, cậu lập tức kêu lên một tiếng rồi ngã ngửa trở lại giường, hai tay ôm lấy cổ, nước mắt chực trào.

Đau, đau quá đi mất!

Rốt cuộc là ngủ kiểu gì mà bị vẹo cổ đến mức này chứ?

Lê Nam vừa ôm cổ rêи ɾỉ vài tiếng, cửa phòng liền bị đẩy ra cái “rầm”. Một người phụ nữ trung niên bụng tròn trịa, mặt mũi đầy uy nghiêm hùng hổ bước vào. Nhìn thấy cậu nằm lăn lộn trên giường, cô nhíu mày: “Giờ này còn chưa chịu dậy? Không định đi học nữa hả?”

Lê Nam trợn tròn mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, đến mức quên cả cơn đau ở cổ, lắp bắp kêu lên: “Mẹ?!”

“Kêu mẹ cũng vô ích!” Lê Văn Thanh trừng mắt lườm cậu. “Chính con nằng nặc đòi đi học lớp guitar gì đó, khó khăn lắm mới đăng ký được. Giờ mà đổi ý không đi nữa, xem mẹ xử lý con thế nào!”

Vừa nói, cô vừa giơ tay định nhéo tai cậu. Đây vốn là thói quen của Lê Văn Thanh, mà với nhiều năm kinh nghiệm tránh “vuốt hổ” của mẹ, Lê Nam đã thành phản xạ có điều kiện. Thấy cô ra tay, cậu lập tức lăn một vòng trên giường né tránh, sau đó bất ngờ lao tới ôm chầm lấy cô, giọng nghẹn lại: “Mẹ!”

Cảm nhận được sự chân thực từ vòng tay của mình, lòng Lê Nam bỗng chua xót.

Là mơ sao? Nếu không, tại sao cậu lại được gặp mẹ?

Mẹ cậu… đã mất vì ung thư nhiều năm trước rồi mà…

Lê Văn Thanh hơi sững lại. Người ta nói “mẹ hiểu con hơn ai hết”, Lê Nam là đứa con cô mang nặng đẻ đau, nuôi nấng từ nhỏ, chỉ cần cậu nhấc mông lên là cô biết cậu sắp làm gì. Nhìn bộ dạng lúc này của cậu, chẳng khác nào một đứa trẻ lâu ngày không gặp lại mẹ mà mừng đến phát khóc.

Nhưng chuyện này sao có thể chứ?

Đứa con trai nghịch ngợm nhà cô từ bé đến lớn chưa từng biết ngoan ngoãn là gì… Quả nhiên, tên nhóc này lại đang giở trò trốn học đây mà!

Lê Văn Thanh giật giật lông mày, lần này ra tay nhanh và chuẩn, tóm gọn lấy tai Lê Nam rồi vặn mạnh.

“Thằng nhóc thối! Hôm nay dù có gọi cả ông bà ngoại mày đến đây, cũng phải ngoan ngoãn đi học cho mẹ!”

Lê Nam nước mắt lưng tròng, liên tục kêu đau: “Đau đau đau! Mẹ ơi, mẹ tốt bụng của con, nhanh thả tay ra đi mà!”

Có lẽ vì tiếng động trong phòng quá lớn, Thẩm Húc Đông – ba của Lê Nam – nghe thấy liền chạy đến. Chú thò đầu vào, thấy cảnh tượng bên trong thì bật cười bất lực, mở miệng giải vây cho con trai: “Tiểu Nam lại làm gì rồi? Sao ngày nào em cũng véo tai con thế? Cẩn thận kéo hỏng tai nó bây giờ.”

Vừa nói, chú vừa tiến lên vài bước, cản vợ mình tiếp tục “bạo hành” con trai. Nhân tiện, chú cũng đỡ lấy eo vợ để giúp cô giảm bớt sức nặng của cái bụng bầu. Sau đó, chú giơ tay gõ nhẹ vào trán Lê Nam: “Còn con nữa, lại nghịch gì chọc mẹ giận hả?”

Lê Nam ngoài việc kêu đau ra thì vẫn luôn dán mắt vào Lê Văn Thanh. Bây giờ, khi Thẩm Húc Đông bước vào, cậu liền đổi sang nhìn chú. Nhìn một hồi, cậu không nhịn được cảm thán: “Hóa ra lúc trẻ ba đẹp trai thế này à?”

“Còn mẹ nữa…” Ánh mắt cậu dời sang Lê Văn Thanh, sờ sờ mặt mình rồi tổng kết: “Haiz, quả nhiên mẹ cũng xinh. Ba mẹ đều đẹp, bảo sao con lại đẹp trai thế này.”

“Cái thằng nhóc này.” Thẩm Húc Đông buồn cười, lại gõ nhẹ lên trán cậu. “Suốt ngày soi gương tự luyến, không biết học từ ai nữa.”

“Còn học từ ai được nữa? Nhà mình có ai để ý nhan sắc đâu?” Lê Nam lúc này đã lấy lại tinh thần, mặt dày nháy mắt với mẹ. “Mẹ nói đúng không, mẹ yêu dấu của con?”

Lê Văn Thanh hừ một tiếng, không thèm đáp. Cơn giận trong lòng cô đã bị hai cha con trêu chọc đến tan gần hết, nhưng nếu cứ thế bỏ qua thì mất mặt quá. Cô giữ nguyên vẻ mặt nghiêm nghị, trừng mắt nhìn cậu: “Mau dậy ăn sáng! Ăn xong để ba con chở đi học. Tốn bao nhiêu tiền đăng ký lớp học cho con, con mà học hành lông bông, xem mẹ xử lý con thế nào!”

Cô lại trừng Thẩm Húc Đông, hất tay chú ra khỏi eo mình: “Còn anh nữa, cứ suốt ngày nuông chiều nó!”

Nói xong, cô liền quay người, bước ra khỏi phòng với những tiếng “cộp cộp” dứt khoát.

Thẩm Húc Đông và Lê Nam nhìn nhau, đều bất đắc dĩ thở dài.

“Thôi được rồi, mau dậy thu dọn đi, lát nữa ba đưa con đến lớp.” Thẩm Húc Đông vỗ nhẹ vai cậu, dặn dò: “Dạo này trời nóng, mẹ con không khỏe, tâm trạng cũng hay khó chịu. Con ngoan một chút, đừng chọc mẹ giận nữa.”

Lê Nam ngoan ngoãn gật đầu, nhảy xuống giường, xỏ dép chạy vào nhà vệ sinh. Bà ngoại cậu đang ngồi trên ghế sô-pha trong phòng khách, thấy vậy liền vội nói: “Cẩn thận, chạy chậm thôi, đừng để ngã!”

Nhà vệ sinh của gia đình cậu không lớn lắm, mỗi lần tắm đều phải xếp hàng, nếu không thì nước nóng trong bình sẽ không đủ dùng.

Không gian nhỏ hẹp, bên trong cùng là vòi sen, ra ngoài một chút là bồn cầu và bồn rửa mặt. Trên vách cạnh bồn rửa có treo một chiếc gương nhỏ.

Lê Nam nhìn vào gương, trong đó phản chiếu khuôn mặt non nớt của một đứa trẻ khoảng 10 tuổi.

Dựa theo tuổi tác của em gái cậu – Thẩm Nhiễm Nhiễm – thì hiện giờ con bé vẫn chưa ra đời. Nhưng nhìn cái bụng bầu của mẹ, chắc cũng không còn bao lâu nữa… Vậy là hiện tại cậu mới chỉ 10 tuổi?