Nha hoàn mang thuốc tới, Ninh Trầm uống cạn một hơi, rồi không quên dặn dò:
"Các ngươi tránh xa ta một chút, cảm lạnh có thể lây đấy."
Suy nghĩ một lát, y lại cắn răng bổ sung:
"Nếu Tiểu Hầu gia có đến tìm ta, cũng đừng để hắn vào."
Có lẽ là cảm thấy không cam lòng, y lại bổ sung một câu: “Nếu hắn một hai phải tới, cũng đừng.”
Ninh Trầm nói xong, lại hắt hơi một cái. Lần này, khóe mắt y ửng đỏ, nước mắt rưng rưng như sắp trào ra, mũi cũng đỏ bừng vì sốt. Y siết chặt khăn tay, khó chịu đến mức chỉ muốn đâm đầu vào tường cho rồi.
...
“Bị bệnh?”
Tạ Du đứng trên bãi tập bắn cung, tay cầm trường cung, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào hồng tâm phía xa. Hắn kéo cung, buông tay, động tác liền mạch lưu loát.
Mũi tên bay thẳng, cắm phập vào giữa hồng tâm.
Người hầu hơi cúi đầu, cung kính thuật lại nguyên vẹn lời của Ninh Trầm, sau đó len lén ngẩng mắt quan sát sắc mặt chủ nhân.
Tạ Du mặt không đổi sắc, lại lần nữa giương cung.
Mũi tên tiếp theo vẫn xuyên tim.
Hắn gặp Ninh Trầm không nhiều, nhưng mỗi lần gặp, người nọ đều hoặc là đang bệnh, hoặc là yếu ớt đến mức không chịu nổi gió lạnh. Mỗi lần xuất hiện đều cố gắng đứng nép phía sau người khác, nhìn thấy Tạ Du thì vội vã cúi đầu, như thể chỉ mong hòa làm một với không khí.
Nhưng càng muốn trốn, lại càng trốn không xong.
Hết lần này tới lần khác, cứ hễ tránh là lại vô tình va vào hắn. Mà mỗi lần va phải, Ninh Trầm sẽ đỏ hoe mắt, giọng nói mềm nhũn, lí nhí xin lỗi.
Tạ Du trước giờ chưa từng thấy thế gia công tử nào tầm thường như vậy.
Bắn cung không biết, cưỡi ngựa không xong, võ nghệ lại càng là chuyện hoang đường.
Người như vậy… đúng là yếu ớt đến mức chỉ cần trở trời cũng có thể đổ bệnh sao?
Tạ Du liên tục bắn không biết bao nhiêu mũi tên, bỗng nhiên dừng lại, hỏi:
“Triệu Việt mấy ngày trước có phải từng nói muốn tới phủ ta chơi không?”
Người hầu ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:
“Thật ra không có. Nhưng mấy ngày trước y có mời ngài đến Hoa Lâu, ngài không đi.”
Tạ Du thu cung, tùy tiện ném cho người bên cạnh, xoay người lên ngựa, giọng điệu lười biếng:
“Mệt rồi, không luyện nữa.”
Ngày thường dù luyện bao lâu đôi mắt cũng không nháy một cái.
Hôm nay lại bảo mệt mỏi?
Người hầu lớn mật đoán già đoán non, dè dặt hỏi:
“Vậy… Hầu gia định về phủ ạ?”
Tạ Du nhếch môi cười nhạt:
“Về làm gì? Không đi.”
Lại một chén thuốc trôi xuống bụng, Ninh Trầm lơ đãng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, cuối cùng không nhịn được mà hỏi:
“Hắn vẫn chưa về sao?”
Nha hoàn lắc đầu, cầm chén thuốc định mang đi, nhưng lại bị Ninh Trầm gọi lại.
Trong phòng ấm áp như mùa xuân, gương mặt Ninh Trầm ửng hồng, giọng nói còn mang theo chút nghẹt mũi, trông vừa yếu ớt vừa đáng thương:
“Nếu Hầu gia trở về, có thể bảo hắn đến gặp ta không?”
Nha hoàn vâng lời rồi rời đi. Ninh Trầm nửa nằm trên giường, định đợi Tạ Du trở về, nhưng vừa mới uống thuốc xong lại thấy buồn ngủ.
Cố gắng mở mắt nhìn tấm màn sa đỏ trước mặt, y thầm nghĩ có lẽ sau này nên tìm vài cuốn xuân cung đồ mà xem. Giờ bị bệnh, chẳng thể nghĩ ra cách gì cho chuyện phòng the, nhưng chẳng lẽ cả đời phải ngủ riêng sao?
Suy nghĩ miên man một lúc, mí mắt nặng trĩu không chống lại được cơn buồn ngủ, cuối cùng chìm vào giấc mộng.
Giấc ngủ chẳng được yên ổn, mơ hồ cảm giác như Tạ Du đã trở về, cố mở mắt ra nhưng chẳng thấy gì.
Cứ như thế mấy lần, Ninh Trầm mới thực sự ngủ say.
Con mèo nhỏ cuộn tròn bên cạnh y, vừa thấy y tỉnh lại liền cảnh giác ngẩng đầu nhìn xung quanh. Không phát hiện gì bất thường, nó mới yên tâm rúc vào lòng y lần nữa.
Sáng hôm sau, Ninh Trầm chống đỡ cơ thể vừa hồi phục một chút, bước chân còn hơi lảo đảo, nhưng vẫn đi thẳng đến phòng của Tạ Du.
Hôm nay Ninh Trầm mặc áo gấm màu vàng nhạt, cổ áo và cổ tay áσ ɭóŧ bằng lông cừu mềm mại. Trên môi y thấp thoáng một nụ cười hồn nhiên, càng làm vẻ ngoài thêm phần non nớt.
Tạ Du liếc nhìn y một cái, giọng điệu nhàn nhạt:
“Khỏi bệnh rồi sao?”
Gió lạnh thổi qua khiến cơn ho lại kéo đến, Ninh Trầm vội che miệng ho khẽ một tiếng, giọng nói có chút khàn:
“Đỡ hơn rồi, hôm nay phải về nhà.”
Tạ Du dường như hơi sững người, bàn tay khẽ động. Hắn không né tránh ánh mắt của Ninh Trầm, giọng điệu có chút nhấn mạnh, như đang cường điệu cố ý hỏi:
“Quà cáp đã chuẩn bị xong chưa?”
Hạ nhân gật đầu: “Hôm trước, phu nhân đã lập danh sách quà tặng, tất cả đã được chuẩn bị xong.”
Chữ “phu nhân” này, tất nhiên là chỉ Ninh Trầm. Y chẳng cảm thấy có gì lạ, nhưng Tạ Du ngược lại thì bị sặc một chút.
Lông mày Tạ Du nhíu chặt, tỏ vẻ vô cùng không hài lòng:
“Ai là phu nhân?”
Không đợi người trả lời, hắn liền cau có phất tay:
“Đừng gọi là phu nhân.”
Hạ nhân nghe vậy có chút khó hiểu, đánh bạo hỏi tiếp:
“Vậy… phải xưng hô như thế nào ạ?”
Còn chưa dứt câu hỏi, Tạ Du đã mất kiên nhẫn xua tay:
“Không gọi cái danh xưng kỳ quái đó là được.”