Tống Noãn Chi đi dép lê vào phòng khách, tình cờ Thẩm Yến cũng đang từ trên lầu đi xuống, hai người chạm mặt nhau.
Người đàn ông đang đứng ở bậc thang cuối cùng của cầu thang, mặc bộ đồ ở nhà màu xanh khói. Dáng người anh cao gầy, chắc là vừa tắm xong nên tóc vẫn còn chút hơi ẩm.
Hình như đây là lần đầu tiên Thẩm Yến mặc đồ ở nhà trước mặt cô.
Gương mặt anh sống động, đường nét rõ ràng, là vẻ anh tuấn hiếm thấy. Khí chất lại trầm ổn nho nhã, nghiêm nghị mà không lạnh lùng, giống hệt như một vị phụ huynh bảo thủ. Cả người toát ra sự uy nghiêm không thể khinh nhờn.
Tống Noãn Chi đeo balo vô thức thẳng lưng, ngoan ngoãn gọi: “Chú Thẩm.”
Thẩm Yến bước xuống bậc thang cuối cùng, dáng người cao lớn dừng lại trước mặt cô.
Một bóng đen tiến đến gần, lông mi của Tống Noãn Chi khẽ run lên, cảm nhận được áp lực vô hình.
Thẩm Yến: “Em gọi anh là gì?”
Tống Noãn Chi khẽ siết chặt quai balo, chợt nhận ra lúc này gọi anh là chú không thích hợp lắm. Nhưng gọi là chồng thì.... ngượng quá.
Cô dứt khoát lờ đi câu hỏi về xưng hô, nhếch miệng cười hỏi anh: “Anh về từ lúc nào vậy?”
Nhìn thấy lúm đồng tiền nhàn nhạt trên khuôn mặt cô gái, Thẩm Yến không còn bận tâm đến việc cô vừa gọi anh là chú nữa, nhẹ nhàng nói: “Hai mươi phút trước.”
Hình như anh cũng chưa đợi cô quá lâu, Tống Noãn Chi thở phào nhẹ nhõm: “Hôm nay giáo viên Kinh tế kéo dài thời gian học một lúc.”
Thẩm Yến khẽ ừm một tiếng, nhìn chiếc ba lô cô đang mang trên lưng. Vật thể bên trong làm chiếc balo phồng lên theo hình chữ nhật, rõ ràng là sách vở.
Anh đi đến ngồi xuống ghế sofa phía trước: “Học kỳ này học thế nào? Có khó không?”
“Hiện tại thì vẫn ổn. Em thấy môn Kinh tế lượng là khó nhất.” Tống Noãn Chi đi theo anh, ngồi xổm xuống đặt balo lên ghế sofa bên cạnh anh, sau đó lấy vở bài tập ra đưa cho anh xem.
Thẩm Yến tiếp lời: “Môn này là môn liên ngành toán học, thống kê và kinh tế. Hiện tại em chỉ cảm thấy khó thôi. Nếu sau này muốn học sâu hơn, chỉ có bằng toán chính quy thôi chưa chắc đã đủ.”
Tống Noãn Chi chống khuỷu tay lên ghế sofa, cằm tựa vào lòng bàn tay, thầm thở dài trong lòng.
Cô không chỉ thấy khó mà cô còn suýt nôn mửa vì các mô hình toán học và phương pháp thống kê liên quan. Học kỳ trước tỷ lệ trượt môn của cô cực kỳ cao. Cũng may là Thẩm Yến đã phụ đạo cho cô, giúp cô đã đạt được điểm cao nhất trong lớp. Ai ngờ đâu kỳ này vẫn còn môn này!
Thẩm Yến xem qua vở ghi chép của cô, nét chữ của cô rất đẹp và ngay ngắn, dùng bút màu khác nhau để đánh dấu những điểm quan trọng trong đó.
Thẩm Yến lật thêm một trang, liếc mắt nhìn, đang định nói gì đó thì chú ý tới tư thế hiện tại của hai người.
Tống Noãn Chi vốn đang ngồi xổm bên cạnh ghế sofa, nhưng sau đó cảm thấy mệt mỏi nên đổi thành quỳ trên thảm. Lúc này vì Thẩm Yến đang lật giở vở ghi chép của mình nên cô vô thức chống tay vào ghế sofa, nghiêng người về phía trước, cằm gần như chạm vào đùi anh.
Nhìn từ góc độ của Thẩm Yến thì cô có vẻ hơi thấp bé.
Ánh đèn ấm áp trên đỉnh đầu chiếu xuống khuôn mặt dịu dàng ngoan ngoãn của cô, chiếc mũi thẳng xinh đẹp, cánh môi chỉ thoa một lớp son không màu, hiện lên vẻ hồng hào và ẩm ướt tự nhiên.
Ánh mắt anh dừng lại trên môi cô một lát, sau đó lại nhìn vào vở: “Mặt đất lạnh lắm, em ngồi lên ghế đi.”
Giọng anh khàn đi vài phần, Tống Noãn Chi vì đang sợ bị anh hỏi về kiến
thức chuyên môn nên hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường.
Cô “Ồ” một tiếng, dời balo ra một chút rồi ngồi xuống cạnh Thẩm Yến.
Thẩm Yến mở một cuốn vở khác ra khỏi cô: “Kỹ Thuật Tài Chính thì thế nào?”
Tống Noãn Chi nói: “Định giá chứng khoán phái sinh hơi đau đầu, nhưng nếu học bài chăm chỉ trên lớp rồi làm thêm bài tập sau giờ học, em có thể trả lời hết các câu hỏi trong bài kiểm tra.”
Cô vừa nói xong thì bỗng có một tờ giấy note màu hồng rơi ra khỏi cuốn vở, xoay tròn rồi rơi xuống đất. Mí mắt giật giật, Tống Noãn Chi âm thầm kêu không ổn, đang định nhặt lên thì lại có một bàn tay thon dài và khỏe mạnh khác nhặt nó lên trước cô.
Tống Noãn Chi nhìn tờ giấy note bị anh kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Trên tờ giấy là một bức chân dung đơn giản được phác họa bằng bút. Cô vẽ một người đàn ông và một người phụ nữ, cả hai đều mặc áo sơ mi, trông giống khoảng 60% bức ảnh trên giấy chứng nhận kết hôn của họ.