Sau Khi Tỉnh Dậy Ta Liền Trở Thành Thái Tử Phi

Chương 2

Hai năm sau

Trong kinh thành, tuyết trắng phủ đầy trời, sự phồn hoa ẩn giấu dưới lớp tuyết dày, dường như mùa đông năm nay lạnh hơn những năm trước rất nhiều.

Tẩm điện Đông Cung, lò đồng khắc hoa tỏa ra hơi ấm, dưới giường trải một lớp thảm lông mềm mại, màn giường màu đàn hương treo bằng móc vàng được kéo sang hai bên.

Có một nữ tử đang an giấc trên giường, hai mắt nàng nhắm nghiền, dung mạo khuynh thành, bên trái sống mũi có một nốt ruồi nhỏ yêu kiều, nhưng sắc mặt lại tái nhợt không chút huyết sắc.

Không gian yên tĩnh lặng lẽ.

Bỗng nhiên có một âm thanh giòn tan vang lên, một chiếc bát sứ chạm hoa văn vàng rơi xuống đất, canh sâm vừa được nấu xong đổ tràn ra ngoài, hương thơm nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.

Cung nữ mặc y phục màu lam mang canh sâm đến chỉ biết than nhẹ một tiếng, sau đó nàng ấy cúi xuống thu dọn đống lộn xộn trên mặt đất, nàng ấy khẽ liếc nhìn về phía nữ nhân đang nằm trên giường, vẫn không chút động tĩnh, tựa như đã chết rồi.

Thái tử phi của Đông Cung, nửa năm trước sau khi ngã xuống bậc thềm đá dài ngoài điện thì đến bây giờ vẫn hôn mê không tỉnh, ngự y bó tay không có cách nào, chỉ nói rằng Thái tử phi không thể tỉnh lại nữa, sống chẳng bao lâu nữa, sớm muộn gì cũng là một chữ chết.

Nhưng Thái tử điện hạ lại nhất mực thâm tình, quyết không muốn tin.

Cung nữ mím môi, cẩn thận nhặt từng mảnh sứ vỡ, rồi chỉ có thể đi múc một bát canh sâm khác, làm vỡ bát sứ thì tháng này lại bị trừ bạc, không biết Lưu công công còn trách phạt thế nào nữa đây, nàng ấy lau dọn sàn nhà rồi chậm rãi lui ra ngoài.

Cánh cửa phòng khẽ kêu lên một tiếng rồi đóng lại.

Hồi lâu sau, ngón tay trắng nõn của nữ tử nằm trên giường khẽ động đậy.

Hàng mi dài khẽ run rẩy, đôi mắt chậm rãi mở ra…

Nàng tỉnh dậy từ trong bóng tối, thái dương cũng đau âm ỉ, nàng nhìn màn giường màu đàn hương trước mắt mà ngẩn người.

Ký ức vỡ vụn không rõ ràng, tựa như chỉ trong chốc lát là tan biến mất, Tô Hòa hơi bối rối không hiểu chuyện gì, nàng có cảm giác hình như giấc ngủ này kéo dài rất lâu.

Có lẽ là do quá lâu không cử động, cho nên nàng hơi động đậy đã cảm thấy toàn thân đau nhức, khiến nàng nhíu chặt mày.

Tô Hòa gắng gượng chống tay ngồi dậy, cổ họng khô khốc, đột nhiên nàng ho dữ dội, nàng muốn tìm nước uống.

Còn chưa kịp suy nghĩ xem mình đang ở đâu thì ánh mắt của nàng đã khóa chặt vào ấm trà trên bàn gỗ đàn hương.

Tô Hòa cố gắng di chuyển đôi chân yếu ớt để bước xuống giường, bàn chân chạm vào thảm lông mềm mại, nàng run rẩy bước đi một bước, nhưng lập tức cơ thể lảo đảo rồi ngã xuống đất.

Tô Hòa giật mình, tại sao đôi chân của nàng lại không còn chút sức lực nào, cơn ho vẫn không thể ngừng lại.

Nghe thấy động tĩnh trong phòng, hai cung nữ vội vàng đẩy cửa bước vào, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì họ vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, hai người họ cuống quýt cả lên.

Lúc này cung nữ lúc nãy lại mang theo bát canh sâm khác đến, nhưng lần này bát canh sâm cũng rơi khỏi tay nàng ấy rồi đổ hết ra đất.

"Nương nương… tỉnh rồi!"

Nàng ấy không còn bận tâm đến việc quét dọn mảnh sứ vỡ nữa, cung nữ vội vã chạy đến trước mặt Tô Hòa rồi đỡ nàng dậy.

Thấy có người đến, Tô Hòa lập tức nắm chặt tay nàng ấy, trong cổ họng khô khốc cố gắng thốt ra vài chữ: "Nước… uống nước…"

Một cung nữ khác vội vàng xách váy chạy ra ngoài, vui mừng hô lớn: "Thái tử phi tỉnh rồi! Mau đi thông báo cho Lưu công công!"

Giống như có một tin vui kinh thiên động địa xảy ra.

Cung nữ đỡ Tô Hòa ngồi dựa vào giường rồi nhanh chóng đi rót một chén nước ấm đưa nàng, Tô Hòa vội vàng đón lấy, nàng run rẩy uống từng ngụm, nhẹ nhàng ho khan.