Màn đêm buông xuống, dưới ánh nến sáng rực rỡ và ánh trăng mờ ảo.
Trên chiếc bàn gỗ, hai ngọn nến đỏ rực đang thắp sáng, ánh nến dao động, bên cạnh đó là hai ly rượu hợp cẩn*.
*Rượu giao bôi.
Tô Hòa mặc trên người bộ hỷ phục thêu hình phượng hoàng ngồi ở mép giường, ánh mắt hơi mơ màng.
Cho đến khi nam nhân mặc bộ trang phục đỏ thẫm đẩy cửa bước vào, nàng mới bừng tỉnh, ánh mắt nhìn về phía hắn.
Gương mặt của hắn tràn đầy tức giận, giống như một cơn giông bão sắp ập đến, như thể chỉ trong giây lát hắn sẽ lấy nàng ra làm vật hy sinh.
Đại hôn của Thái tử điện hạ ở kinh thành thật là hoành tráng.
Người kiên quyết không đồng ý thành thân với Thái tử chính là nàng, người bỏ trốn trong ngày đại hôn cũng chính là nàng, điều này đã làm mất mặt của Thái tử điện hạ.
Tô Hòa co người lại, hơi lùi nhẹ ra sau, nam nhân này đến đây để trừng phạt nàng. Được hắn sủng ái đến mức này, nàng lại không hề biết ơn về điều đó.
Cảm nhận được sức ép mạnh mẽ từ hắn, nàng chỉ có thể mím chặt môi, không dám mở miệng nói câu nào.
Cuối cùng, Tô Hòa đột nhiên bị hắn đẩy ngã xuống giường, mái tóc nàng xõa tung, những hạt châu lắc lư khiến nàng không thể mở mắt.
Ánh mắt Thái tử tối tăm, giọng nói trầm thấp, mỗi chữ hắn nói đều chứa đựng sự tức giận mơ hồ.
“Vì sao không muốn gả cho ta?”
Tô Hòa nhìn vào đôi mắt đầy tức giận của hắn, nếu nói nàng không sợ thì là nói dối, nhưng nàng vẫn dũng cảm nói: “Ta không yêu ngươi.”
Thái tử im lặng rất lâu, rồi lạnh lùng nói: “Chỉ một câu không yêu, sao có thể nói không gả là không gả?”
Biết là không thể chống lại, nhưng nàng vẫn nhất quyết chọc giận hắn, thật sự là không biết tự lượng sức mình.
Tiếng "xoạc" vang lên, bộ hỷ phụ đỏ thẩm trên người nàng bị xé rách, để lộ làn da trắng như tuyết.
Hai tay của Tô Hòa bị hắn lắm lấy, ép lêи đỉиɦ đầu, Thái tử cúi xuống, siết chặt vòng eo mềm mại của nàng, thì thầm bên tai nàng: “Từ nay về sau, ta là người duy nhất trong trái tim nàng, ta sẽ loại bỏ hết tất cả những người không nên tồn tại trong lòng nàng.”
Tô Hòa đờ đẫn nhìn vào tấm màn giường đỏ thẫm, rồi từ từ nhắm mắt lại, nước mắt cứ thế lăn dài từ khóe mắt.
“Rốt cuộc, ta chẳng qua là không muốn tuân theo ý muốn ngươi.”
Giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng cũng rất lạnh lùng.
Đoạn Hạc An hơi dừng lại, trong đôi mắt thoáng qua sự u ám không dễ nhận ra.