Xuyên Thành Nhân Vật Phản Diện? Tôi Hóa Thân Thành Loli Bệnh Kiều

Chương 3: Máu của em ngon không?

Nhìn cây dao phát ra ánh sáng lạnh lẽo, vệ sĩ lập tức tê cả da đầu.

Một màn tươi đẹp khi nãy giống như là ảo giác.

Bị dồn vào đường cùng và điên cuồng mới là bản chất của con loli mắt đỏ này.

Anh ta nuốt nước miếng, lặng lẽ liếc sang Tô Đào đang run rẩy nhắm chặt hai mắt. Anh ta đi về phía trước một bước, đồng thời nói:

“Cô... Cô đừng kích động, tôi...”

Còn chưa nói hết câu đã bị Trì Tiểu Chanh ngắt lời: “Tôi đếm tới 3, ông còn không ra ngoài thì lo mà nhặt xác cô ta!”

Nói xong còn say mê nhìn Tô Đào, nhỏ giọng bảo: “Không sao cả Đào Đào, dù bây giờ em rất muốn chết. Nhưng trên đường không có chị làm bạn cô đơn lắm~”

Không phải em kéo chị theo làm đệm lưng.

Mà do em thích chị.

Cho nên dù chúng ta ở đâu thì phải luôn ở bên cạnh nhau!

Trì Tiểu Chanh thậm chí không cho Tô Đào cơ hội mở miệng, nàng trừng mắt nhìn tên vệ sĩ: “3!”

“?”

Anh ta lập tức cực kỳ hoảng sợ.

1 với 2 đâu rồi!

Anh ta nổi da gà đầy đầu, không có cách nào khác ngoài cấp tốc chạy ra khỏi cửa.

Đồng thời còn tri kỷ đóng lại cửa phòng tầng hầm cho Trì Tiểu Chanh. Rồi lập tức móc điện thoại ra gọi cho cậu chủ Diệp Lương nhà anh ta.

Thấy anh ta đi ra, Trì Tiểu Chanh nhẹ nhàng thở phào trong lòng.

Cùng lúc tiếng hệ thống vang lên trong đầu nàng.

[Ting, chúc mừng ký chủ đạt 100 điểm giá trị cảm xúc, có muốn đổi quà tân thủ không?]

“Đổi!”

Trì Tiểu Chanh trả lời trong lòng, một giao diện ảo chỉ có nàng nhìn thấy xuất hiện ngay trước mắt.

[Đã đổi quà tân thủ thành công.]

[Nhận được các kỹ năng ngẫu nhiên gồm: Kỹ năng diễn xuất (cấp trung), Giảm đau đớn (cấp trung), Gia công chất lỏng (cấp sơ).]

Trì Tiểu Chanh có thể hiểu tác dụng của hai kỹ năng đầu. Nhưng cái thứ ba thì...

“Hệ thống, gia công chất lỏng là gì vậy?”

[Ký chủ chỉ cần trực tiếp hoặc gián tiếp đυ.ng vào chất lỏng sẽ có thể điều khiển mùi của nó, khiến nó có hại hoặc có lợi.]

Trì Tiểu Chanh: “???”

Nàng nghĩ đến một số play chỉ có thể xuất hiện trên sách vở.

Như mọi người đã biết, có rất rất nhiều chất lỏng có thể gia công trên người một cô gái.

Nhưng tình hình bây giờ quá gấp rút, nàng không rảnh nghĩ vu vơ.

Lúc nãy Trì Tiểu Chanh định chạy trốn bằng cửa khác trong tầng hầm trước khi nam chính tới.

Còn bây giờ...

Nàng nhìn khuôn mặt của Tô Đào.

Vị nữ chính bạch nguyệt quang này có vẻ đã chịu đựng quá nhiều chuyện phát sinh nên não bộ tạm dừng hoạt động.

Cô ngơ ngác hơi há miệng, đôi mắt không có tiêu cự.

Giống như bị chơi hư.

Trì Tiểu Chanh biết cô ấy không thể xử lý quá nhiều thông tin nên đang thất thần.

Có một câu gọi là cầu phú quý trong cơn nguy hiểm!

Trì Tiểu Chanh có ý tưởng to gan hơn.

Nàng thu lại con dao để ngay cổ cô.

Rồi chợt nhắm mũi dao ngay lòng bàn tay bản thân.

“Xẹt—”

Cảm giác đau nhói khiến Trì Tiểu Chanh hít vào một hơi, nàng chưa khép tay lại thì máu đã chảy xuống như dòng nước nhỏ.

Trì Tiểu Chanh vội vàng dùng bàn tay còn lại bóp mặt Tô Đào, ép cô mở miệng ra.

“Lách tách...”

Máu chảy vào trong khoang miệng.

Đầu tiên là mùi tanh nhẹ, sau đó là vị ngọt khó nói.

Mùi vị kỳ lạ và tình cảnh quá đáng trước mắt làm Tô Đào lấy lại lý trí.

Cô chợt giãy giụa kịch liệt hơn, cả chiếc giường gỗ vang lên tiếng “Kẽo kẹt, kẽo kẹt.” liên tục.

Trì Tiểu Chanh nở nụ cười xinh đẹp, hôn nhẹ lên trán Tô Đào: “Đào Đào phải uống hết nha, như thế này sẽ làm chúng ta hòa vào nhau.”

Tô Đào không nói được, chỉ có tiếng ván giường “Kẽo kẹt.” vang lên đáp lại nàng.

Vệ sĩ bên ngoài cửa bấm số điện thoại Diệp Lương, gấp gáp nói: “Cậu chủ đến đâu rồi, ở đây đã xảy ra chuyện lớn, phải làm sao bây giờ!”

Giọng nói trầm của Diệp Lương mang theo sự lo lắng: “2 phút nữa tôi mới đến, tình hình bên anh như nào?”

“Tôi tìm được tầng hầm dưới đất rồi, nhưng cái cô Trì Tiểu Chanh đó dùng tiểu thư Tô Đào để uy hϊếp tôi, tôi không dám ra tay!”

“Cái con khốn này!” Diệp Lương chửi bới rồi nói: “Tôi thấy con ả bị điên hết 8 phần rồi, anh ổn định cảm xúc của nó trước đi, tôi lập tức đến đó!”

Đúng lúc tiếng giãy giụa, thở dốc của Tô Đào và tiếng “Kẽo kẹt.” của ván giường trong tầng hầm truyền tới, Diệp Lương bên kia điện thoại lập tức sửng sốt: “Bên đó có tiếng gì vậy?”

“Cái này...”

Vệ sĩ quay đầu nhìn cửa gỗ, nhất thời bị nghẹn lời.

Anh ta nhớ tới cảnh tượng mới thấy lúc nãy.

Hồi nãy chỉ là hôn thôi.

Bây giờ giường kêu luôn rồi.

Anh ta không dám tưởng tượng chuyện gì đang xảy ra bên trong!

Hai cô đều là con gái đó, tại sao lại chơi lớn đến vậy?

Anh ta nhìn điện thoại đang trong giao diện gọi điện, rơi vào trầm tư.

Diệp Lương thúc giục: “Nói đi, tình hình bên anh sao rồi!”

Vệ sĩ hít một hơi thật sâu: “Cậu... Cậu chủ, tôi sắp nói một chuyện rất khủng bố, cậu nhất định không được tức giận.”

“Nói nhảm làm gì! Mau nói bên anh đã xảy ra chuyện gì!”

Vệ sĩ: “Cậu chủ, tôi đoán cậu đã bị đội nón xanh rồi.”

Diệp Lương: “Ai to gan lớn mật như vậy!”

“Trì... Trì Tiểu Chanh?”

“???”

Khoảng 3 phút sau, rốt cuộc Diệp Lương cũng chạy tới.

Mái tóc cắt ngang trán, áo jacket đen, người cao 1 mét 8 rất khí thế, hắn ta dắt theo vài vệ sĩ đi tới cửa tầng hầm.

Liếc nhìn vệ sĩ mặc đồ Tây đang khúm núm đứng trước cửa, hắn ta lạnh lùng chửi một tiếng: “Đồ vô dụng!”

Sau đó đá bay cánh cửa.

“Trì Tiểu Chanh, tao cảnh cáo mày—”

Lời còn chưa nói hết đã nhận ra trong phòng làm gì có bóng dáng Trì Tiểu Chanh.

Tô Đào vẫn bị trói trên giường như cũ, hơi há miệng, mắt không hề có tiêu cự.

Mái tóc rủ xuống hai bên vai, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, chỗ duy nhất có màu là máu đỏ tươi cạnh khóe miệng cô.

Bên trong góc tầng hầm, một cánh cửa nửa mở nửa đóng.

Diệp Lương vội vàng hoàn hồn, nhanh chóng đi tới gần Tô Đào: “Tô Đào, em có sao không?”

Nghe thấy giọng nói khẩn trương của chàng trai, Tô Đào hơi sửng sốt, chậm rãi lấy lại tinh thần.

Nụ cười giống như đóa hoa hồng lụi tàn: “Diệp Lương, anh đến rồi...”

Nghe thấy tiếng nói khàn khàn, Diệp Lương đau nhói lòng.

Hắn ta siết chặt nắm đấm: “Trì Tiểu Chanh, anh nhất định sẽ bắt nó trả giá đắt!”

Khi Tô Đào nghe thấy cái tên đó, cô lập tức trở nên căng thẳng trong lòng.

Giọng nói mềm mại biếи ŧɦái phảng phất như còn quanh quẩn bên tai. Nó liên tục nói với cô — Em thích chị.

Cô mím môi liếʍ vết máu bên trên, nhìn về phía Diệp Lương: “Tạm... Tạm thời đừng để ý Tiểu Chanh.”

Diệp Lương vẫn đang nổi cơn thịnh nộ: “Tô Đào, em quá tốt bụng. Em đã bị nó dày vò thành bộ dạng này, anh không biết nó còn định làm gì em nữa!”

“Ờm...” Vệ sĩ bên cạnh yếu ớt giơ tay phát biểu: “Cậu chủ, hay là cởi trói cho tiểu thư Tô Đào trước đi?”

Sắc mặt Diệp Lương lập tức cứng đơ.

“Xin lỗi, anh kích động quá nên quên. Để anh giúp em cởi trói.”

Họ tìm kiếm một phen, rất nhanh đã thấy được chìa khóa trên mặt bàn do Trì Tiểu Chanh cố ý để lại.

“Tô Đào, Trì Tiểu Chanh có làm gì em không?”

Nghe câu hỏi đó, Tô Đào vô thức chạm ngón tay lên môi.

Mất nụ hôn đầu tiên rồi.

Trì Tiểu Chanh còn đưa lưỡi vào.

Cô và vệ sĩ kia liếc nhau, cả hai đều im lặng.