Xuyên Thành Nhân Vật Phản Diện? Tôi Hóa Thân Thành Loli Bệnh Kiều

Chương 2: Thích chị thích chị thích chị thích chị

Giọng nói trầm vang lên như sét đánh giữa trời, khiến vị nữ chính nằm trên giường sửng sốt, cô ấy rất lâu vẫn không thể lấy lại bình tĩnh.

Kế hoạch loli bệnh kiều!

Đây là cách Trì Tiểu Chanh định phá vỡ tình thế hiện tại.

Từ đầu mấy tên nam chính rất ghét nguyên chủ, bây giờ còn làm ra vụ bắt cóc này. Chắc mấy tên nam chính kia đã hận nàng đến phát điên.

Vì kế hoạch bảo vệ mạng sống, trước mắt chỉ có thể khiến cho nữ chính ngăn cản bọn họ.

Cải tà quy chính?

Thiết lập của Tô Đào là bạch nguyệt quang dịu dàng mềm mại, thường ngày rất hay nghĩ nhiều và không có chính kiến.

Nói chung là lúc những nam chính hung hăng lên thì cô ấy sẽ mất phương hướng, không đủ bình tĩnh.

Chỉ có lưu lại ấn tượng sâu sắc trong lòng của cô ấy mới khiến cho cô ấy không thể quên nàng và bảo vệ nàng, thì nàng mới có cơ hội sống!

Trong lúc Trì Tiểu Chanh đang suy nghĩ cuồn cuộn, tiếng của hệ thống vang lên “Leng keng.” trong đầu nàng.

[Nội tâm của nữ chính Tô Đào đã chịu chấn động rất lớn bởi vì lời nói của ký chủ.]

[Giá trị cảm xúc +3...]

[Giá trị cảm xúc +10...]

Đây là một trong những công năng của hệ thống, chỉ cần là nhân vật quan trọng, dù nhân vật chính hay nhân vật phụ. Khi cảm xúc của họ bị dao động lớn bởi Trì Tiểu Chanh, nàng có thể nhận được giá trị cảm xúc!

Tác dụng của giá trị cảm xúc rất nhiều, bao gồm việc bốc thăm trúng thưởng, mua vật phẩm trong cửa hàng, hoặc xem trước tình tiết tương lai trong tiểu thuyết.

Nhưng quà tân thủ cần 100 giá trị cảm xúc mới mua được.

Người khác đều tặng miễn phí, tới lượt hệ thống này phải bỏ tiền ra, đúng là hệ thống hãm hại loli.

Mới 13 điểm giá trị cảm xúc, còn thiếu rất nhiều!

Trì Tiểu Chanh thấy Tô Đào vẫn còn quá chấn động, cô không hề có phản ứng. Nàng chống một tay vào mép giường, nghiêng người đứng lên.

Hôm nay nàng ăn mặc rất đơn giản, đồng phục thủy thủ trắng và váy ngắn màu đen, bày ra bộ dạng nhìn từ trên cao xuống. Tô Đào bị trói nằm trên giường có thể nhìn thấy rõ phong cảnh dưới váy Trì Tiểu Chanh.

Nữ chính hoàn hồn lại, trong mắt đầy sự bối rối và luống cuống: “Tiểu Chanh, chị... Chị không hiểu ý em là gì.”

Từ nhỏ đến lớn họ đã làm chị em tốt suốt mười mấy năm.

Cho tới hiện tại Tô Đào chỉ xem Trì Tiểu Chanh là bạn bè tốt nhất, là em gái yêu quý nhất.

Dù mấy năm nay có mâu thuẫn và cãi vã rất nhiều, nhưng cô cảm thấy Trì Tiểu Chanh vẫn còn cứu được. Cô nghĩ bản thân cố gắng sửa lại tư tưởng của nàng, sẽ khiến mối quan hệ của hai người quay lại như xưa.

Trở thành bạn thân của nhau thêm lần nữa.

Nhưng bây giờ cô như chàng trai muốn làm người trên bầu trời vui vẻ, lại bị bà lão vui mừng quăng cho một bạt tai.

Người bạn từng thân thiết nhất thích mình?

Đầu cô rất rối loạn, mất bình tĩnh.

Trì Tiểu Chanh nói ra những câu kia xong cũng chẳng đáp lại.

Nàng cong lưng, tay trái và tay phải chống lên ván giường dưới nách cô.

Trì Tiểu Chanh còn chưa đến 1 mét 6.

Rất nhẹ.

Tô Đào gần như không cảm nhận được bất kỳ trọng lượng nào.

Cô chỉ cảm thấy cái mông ngồi trên bụng cô thật mềm.

Trì Tiểu Chanh trong tầm mắt cô lại cong eo về phía trước hơn, đến khi thân trên cả hai gần như kề sát nhau thì nàng mới miễn cưỡng ngừng lại.

Mái tóc màu trà xinh đẹp rũ bên sườn mặt, Tô Đào nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang nhẹ nhàng sờ mặt cô.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc vào.

Trì Tiểu Chanh lộ ra gương mặt say mê.

Một nửa là giả bộ, một nửa là cảm thấy khuôn mặt xinh đẹp đầy collagen này sờ rất đã tay.

Nàng vén mái tóc xốc xếch của Tô Đào ra sau tai, rồi mới nhẹ nhàng áp lòng bàn tay vào mặt cô. Ngón tay cái đυ.ng vào khóe môi khô khốc cô, lướt về phía trước dọc theo cánh môi và dừng lại ngay chính giữa.

Giọng của Trì Tiểu Chanh rất dịu dàng: “Đào Đào, em thích chị, rất rất thích chị. Khi còn bé chị đã bảo vệ đứa nhóc bị bắt nạt là em, nắm tay dắt em ra khỏi chốn xó xỉnh u ám để đi về phía mặt trời.”

“Từ đó em đã thích chị đến mức không có thuốc chữa!”

Trì Tiểu Chanh nhìn chằm chằm vào Tô Đào đang luống cuống: “Em hiểu chuyện nên mới luôn chờ bên cạnh chị, em vẫn luôn âm thầm thích chị. Em nghĩ chị không thích em cũng không sao, em đứng xa xa nhìn chị là được rồi.”

“Nhưng, nhưng mà!” Giọng điệu của Trì Tiểu Chanh bỗng nặng nề hơn: “Chị cứ một mực nói em là người bạn chị quý trọng nhất, là người quan trọng nhất của chị, là người chị thích nhất.”

“Chính chị đã nói như vậy, tại sao chị lại phản bội em!”

Giống như tiếng ác quỷ trong địa ngục đang chửi mắng, giọng Trì Tiểu Chanh trở nên oán hận: “Diệp Lương, Tư Thần, Đông Phương Dương, chị đã có em còn tiếp cận họ để làm gì!”

Câu cuối cùng gần như đang gào thét.

Tô Đào dùng sức giãy giụa, nhưng toàn thân cô bị trói. Giọng cô càng gấp rút hơn: “Không phải đâu Tiểu Chanh, chị...”

Còn chưa nói xong thì bỗng nhiên Trì Tiểu Chanh bóp mặt ngắt lời cô.

Giọng nàng vừa biếи ŧɦái vừa dịu dàng: “Không cần giải thích, Đào Đào. Dù có ra sao thì em vẫn thích chị, chị chỉ thuộc về mình em.”

Ánh mắt của nàng dần hạ xuống, nhìn vào đôi môi mỏng hồng hào.

Ngón tay cái nhẹ nhàng sờ soạng nó.

Tô Đào như đoán được Trì Tiểu Chanh định làm gì, cảm giác trên môi thật kỳ lạ. Cô bối rối lo lắng nói: “Tiểu Chanh, em nghe chị nói. Cái này không được, thực sự không được, đây là lần đầu...”

“Ưm—”

Tiếng nói đột nhiên im bặt.

Tô Đào mở to hai mắt.

Cơ thể đang giãy giụa bỗng ngừng lại trong nháy mắt.

Sau đó càng giãy giụa kịch liệt hơn.

[Nội tâm nữ chính Tô Đào chịu chấn động cực lớn bởi vì hành vi của ký chủ.]

[Giá trị cảm xúc +5...]

[Giá trị cảm xúc +8...]

[Giá trị cảm xúc +14...]

Tiếng nhắc nhở giá trị cảm xúc vang lên liên tục trong đầu nàng.

Trì Tiểu Chanh biết đó là do quá nhiều thông tin tràn vào đầu Tô Đào, cô không xử lý nổi mới thành dạng này.

Nhưng quà tân thủ cần 100 điểm cảm xúc mới mua được, nhiêu đây vẫn không đủ.

Nhận thấy sự giãy giụa vô lực dưới thân, Trì Tiểu Chanh lạnh lùng cười trong lòng.

Nàng hé môi, dùng răng nanh cắn mạnh vào khiến mùi máu ngập tràn.

Chắc làm vậy sẽ có ấn tượng càng sâu.

Bỗng nhiên cửa gỗ dưới tầng hầm bị đạp tung: “Tiểu thư Tô Đào!”

Một người đàn ông mặc đồ Tây thở hổn hển, vịn vào cánh cửa, sắc mặt lo lắng.

Một giây sau, anh ta đứng hình.

Đây là... Tình huống gì?

Anh ta nhớ rõ lúc cậu chủ tìm được vị trí của tiểu thư Tô Đào đã như phát điên bảo anh ta phải đến ngay, trễ một giây sẽ khiến Tô Đào bị thương.

Bây giờ nhìn lại...

Cũng không giống sẽ bị tổn thương lắm?

Vệ sĩ mặc đồ Tây nghĩ nát óc cũng không tưởng tượng được trong tầng hầm là một khung cảnh mập mờ như vậy.

Trong góc nhìn của anh ta, Tô Đào bị trói trên giường, Trì Tiểu Chanh ngồi xổm trên người cô, cúi người giống như đang chơi trò chơi thân mật đặc biệt gì đó...

Hình ảnh quá đẹp, hơi ngại xem.

Chợt lấy lại tinh thần, anh ta nghiêm túc chỉ vào Trì Tiểu Chanh: “Thả tiểu thư Tô Đào ra!”

Giọng nói khiến Trì Tiểu Chanh và Tô Đào cùng kinh ngạc.

Nàng chống một tay lên, ván giường phát ra tiếng “Kẽo kẹt.”, cơ thể nàng nhẹ nhàng ngẩng lên.

Trì Tiểu Chanh lộ vẻ mặt không vui, nàng chậm rãi quay đầu, vài sợi tóc mái rủ xuống mi mắt. Ánh nhìn nghiêng về phía người vừa tới, đôi mắt đỏ lập lòe ánh sáng khác thường trong bóng tối.

Chẳng biết từ bao giờ, cây dao nhỏ bị nàng cầm trong tay lần nữa.

Sau đó đưa đến trước cổ Tô Đào.

Nàng lạnh lùng nhìn tên vệ sĩ: “Ra ngoài, nếu không tôi sẽ gϊếŧ cô ta!”