Cô Ơi, Em Thật Sự Đang Đánh Quỷ

Chương 5

"Mơ đi, mình không ở cùng phòng với cậu đâu, cậu mà ở cùng phòng với mình, mình không bị cậu bẻ cong thì thôi. Phòng chúng ta ở cạnh nhau."

"Hứ, bẻ cong cậu thì thôi đi, chỉ sợ cậu tự nguyện dâng hiến cho mình, vậy thì mình mới thiệt thân đấy."

Đứng bên cửa sổ, Ngụy Oánh Tuyết nhìn hai người đang đi dưới lầu, lắc đầu bất lực, cầm túi xách rời khỏi trường.

"Đợi đã!" Tôi kéo Hồ Phi Phi lại, nhìn tòa nhà ký túc xá nữ, cảm thấy có gì đó không đúng. Nhìn trái nhìn phải cũng không thấy có gì lạ, chỉ là cảm thấy kỳ quái, rất kỳ quái. Chẳng lẽ là do mình bị mấy con ma chết tiệt kia quấy phá nên nhìn cái gì cũng thấy không đúng rồi? Mong là mình bị thần kinh thôi. Lắc đầu, cười nhẹ một cái: "Không có gì, đi thôi."

"Sao thế? Thần thần bí bí, nhanh lên, mình còn phải đi hẹn hò với bạn trai nữa, cậu đừng có làm lỡ thời gian của mình!"

"Ồ, có hẹn à, vậy thì nhanh lên, đừng để lỡ nhé!"

Vừa bước chân vào cửa, tôi đã bị một bà cô quản lý ký túc xá gọi lại: "Hồ Phi Phi, cháu đứng lại đó cho tôi. Cháu ngày càng quá đáng rồi đấy, sao lại dẫn nam sinh vào ký túc xá nữ được hả? Còn nghênh ngang đi vào như vậy, coi như tôi không tồn tại à?"

"Cô Lưu, cô nói gì vậy? Đây là bạn Hàn Vũ, học sinh mới chuyển đến lớp cháu, là... nữ sinh đấy ạ. Không tin cô cứ kiểm tra xem?" Phi Phi nói rất nghiêm túc, cái từ "kiểm tra" kia được nhấn mạnh một cách đầy ẩn ý.

Cô Lưu này đi đến trước mặt tôi, nhìn đi nhìn lại rồi mới nói: "Con gái con đứa gì mà ăn mặc như vậy, còn quá đáng hơn cả Trương Anh phòng 2. Thật không biết bây giờ bọn trẻ nghĩ gì nữa. Thôi được rồi, lên đi, lên đi!"

"Cô Lưu phải không? Cháu lên đây! Hay là cháu cởi đồ ra cho cô kiểm tra xem, kẻo cô lại nhầm lẫn!" Tôi nói với vẻ kɧıêυ ҡɧí©ɧ.

Hồ Phi Phi vội vàng kéo tôi chạy lên lầu, sợ cô Lưu nổi đóa lên, cái miệng rộng của bà mà nói với cô giáo chủ nhiệm thì chết. Không thể gây ra phiền phức này được: "Đừng nói nữa, nhanh lên. Tớ nói cho cậu biết, bà ấy lắm mồm lắm, tốt nhất đừng có chọc giận bà ấy, quá lắm chuyện! Vì sự yên bình của đôi tai, cậu cũng đừng có "đắc tội" bà ấy."

"Ồ, mình biết rồi. Nhưng mà bà ấy già rồi, nhìn không đẹp mắt. Vừa bước vào ký túc xá đã thấy bà ấy thật chướng mắt."

"Lắm chuyện thật đấy. Làm gì có nhiều người đẹp thế, cậu tưởng ai cũng như cô giáo chủ nhiệm lớp mình à? Mơ đi!"