Nữ Đặc Công Xuyên Không: Minh Vương Đừng Cưng Quá!

Chương 2

Nàng trở thành trò cười không chỉ trong vương phủ mà còn khắp đại lục Tinh Thần. Những thị thϊếp trong phủ vì ganh ghét dung mạo khuynh thành của nàng mà năm lần bảy lượt bày mưu hãm hại. Ngay cả đám nha hoàn cũng chẳng xem nàng ra gì. Một lần sơ ý trượt chân rơi xuống nước, nàng liền bỏ mạng nơi hoàng tuyền.

Tiếp nhận ký ức của thân thể này, Mộ Vân Y dần dần trấn tĩnh lại, nhưng...

Thương Lang Quốc, Bắc Minh Vương, Mộ Vân Y…

Những cái tên này… sao lại quen thuộc đến thế?

Một tia sáng lóe lên trong đầu, ánh mắt nàng khẽ động, cuối cùng cũng nhớ ra mình đã xuyên đến nơi nào.

Chết tiệt! Nàng đâu phải xuyên về cổ đại…

Rõ ràng nàng đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết!

Mà bi kịch hơn - thân thể nàng nhập vào chỉ là một nữ phụ mờ nhạt chẳng đáng nhắc đến.

Theo nguyên tác, sau lần rơi xuống nước này, Mộ Vân Y tuy không chết nhưng cũng nằm liệt giường suốt một tháng. Khi tỉnh lại, nàng ta như biến thành một con người khác, ôm đầy hận thù, quyết tâm báo oán Bắc Minh Vương cùng đám thị thϊếp từng khi dễ mình.

Chỉ tiếc, những trò trả thù của nàng chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ. Đừng nói là làm lung lay địa vị của Bắc Minh Vương, ngay cả một thị thϊếp nhỏ bé cũng dễ dàng phản đòn, khiến nàng thua không còn manh giáp.

Kết cục, trong một lần bị hãm hại, nàng bị bắt gặp tư thông với nam nhân khác, chịu hình phạt tàn khốc — bị nhốt vào l*иg heo rồi ném xuống sông dìm chết.

Một cái chết vừa oan khuất vừa thê thảm!

Nhân vật của nàng trong truyện chỉ như một nét bút lướt qua, tồn tại duy nhất để làm bàn đạp cho nữ chính lật đổ một thị thϊếp nào đó mà thôi.

Thật nực cười!

Đường đường là đặc công S của gia tộc Mặc, thế mà giờ đây lại trở thành đá lót đường dưới chân người khác — mà còn là một nữ phụ nhỏ bé chẳng có lấy một chút tầm ảnh hưởng.

Hoàn toàn vô lý!

Đột nhiên, một cơn đau dữ dội nhói lên từ l*иg ngực, tựa như có ai đó hung hăng bóp chặt trái tim nàng. Cơn đau lan khắp tứ chi, ngột ngạt đến mức nàng suýt không thở nổi. Một làn sóng oán hận cuộn trào, thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể yếu ớt này.

“Phụt!”

Một ngụm máu tươi trào ra từ khóe môi, đỏ sẫm, nhuộm ướt cả tà váy trắng.

Khốn kiếp!

Chủ nhân cũ của thân thể này không biết kiềm chế cảm xúc hay sao? Với thể trạng hiện tại, nếu cứ để hận ý chi phối, e rằng chẳng mấy chốc nàng cũng đi theo con đường cũ, chết không toàn thây!

Nàng nhắm mắt, cố gắng điều hòa hơi thở, thấp giọng lẩm bẩm:

“Ta biết ngươi không cam lòng. Đã tiếp nhận thân thể này, ta tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn. Yên tâm đi, ta sẽ giúp ngươi rửa hận.”

Chỉ là đối phó vài ả thị thϊếp thôi mà, có gì khó?

Về phần vị Bắc Minh Vương cao cao tại thượng kia… Nàng không cần hắn yêu mình, chỉ cần khiến hắn bẽ mặt, rồi đường hoàng đá hắn đi.

Lúc ấy, chẳng phải ngươi sẽ hả giận hơn sao?



Chủ nhân cũ, như vậy đã đủ để ngươi an lòng chưa?

Nếu còn tiếp tục để hận ý thao túng, cơ thể này e rằng thực sự không chống đỡ nổi.

Xuyên đến nơi này vốn đã đủ phiền phức, nàng tuyệt đối không muốn chết một cách vô nghĩa!

Chết rồi, ai biết nàng có thể trở về thế giới ban đầu hay không? Nếu không thì chẳng phải mất mạng oan uổng sao?

Không biết có phải do lời nói của nàng có tác dụng hay không, nhưng cảm giác đau thắt nơi l*иg ngực dần dịu lại, hận ý trong lòng cũng lắng xuống.

Tuy vậy, thân thể này đã chạm đến giới hạn. Trước mắt Mộ Vân Y tối sầm, nàng hoàn toàn mất đi ý thức.

Khoảnh khắc trước khi ngất đi, nàng gắng gượng vươn tay đẩy cửa, hy vọng có người sớm phát hiện ra mình. Nếu không, cứ nằm trên nền đất lạnh băng thế này, e rằng tính mạng khó mà giữ nổi.

Lần thứ hai tỉnh lại, đã là ba ngày sau.

Vừa mở mắt, cổ họng nàng khô khốc đến khó chịu.

“Có ai không?”

Nàng gọi người cả nửa ngày trời mà chẳng ai xuất hiện.

Khốn thật! Rốt cuộc thì đám nha hoàn này xem chủ nhân của mình là người hay là không khí đây?

Không còn cách nào khác, nàng đành phải gắng gượng chống đỡ thân thể rệu rã, từng bước chậm chạp lê đến bàn trà.

Thế nhưng, khi nhấc ấm trà lên, nàng lập tức khựng lại.

Trống không.

Không có lấy một giọt nước!

Đám nô tỳ này rốt cuộc xem nàng không ra gì đến mức nào chứ?!

Giận dữ bùng lên, Mộ Vân Y quăng mạnh ấm trà xuống bàn rồi lập tức xoay người đi ra ngoài.